Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

gớm. Tôi nắm chặt tay, gào lên không thành tiếng: Viễn
Chinh, em xin lỗi! Con trai, mẹ xin lỗi…
Việc
làm tiếp theo quả là vô cùng đau khổ, tôi thực sự không muốn nhớ lại. Qua bạn
bè, tôi âm thầm mua thuốc sổ thai để từ bỏ đứa con trai mà tôi chưa thấy mặt,
cũng chính vì thế tôi đã phải chịu nỗi đau mà người khác thật khó có thể hình
dung, và rồi cam chịu cả đời mất đi khả năng làm mẹ. Tôi chỉ nhớ rằng, giây
phút nuốt thứ thuốc đó vào bụng, nước mắt tôi đầm đìa, tim như bị hàng ngàn
hàng vạn mũi kim châm. Con yêu của tôi, con yêu của tôi…
Sau
đó, tôi cắn răng chịu đựng những phản ứng do thuốc sổ gây ra, hàng ngày vẫn xuất
hiện bình thường trước mặt người thân bạn bè, cố không tỏ ra điều gì bất thường,
nhưng trong bụng thì ngày đêm nhẩm tính ngày tính tháng, mỗi ngày lại phải quấn
thêm một lượt khăn quanh bụng, còn phải cố làm ra dáng của bà bầu.
Rất
đơn giản, tôi cần tận dụng cơ hội là một bà bầu để làm tê liệt những đôi mắt vô
hình kia. Tranh thủ thời gian khẩn trương kết thúc mọi hành động tại Cẩm Châu.
Ngày tháng cứ thế trôi qua lặng lẽ như dòng nước, bụng tôi cũng càng ngày càng
“to”. Mặc dù tôi hiểu rõ, mọi lúc mọi nơi đều bị giám sát, nhưng tôi cảm nhận
được rõ rệt những đôi mắt đó đã không dính chặt theo nữa, có thể chúng nghĩ rằng
tôi đã từ bỏ hoàn toàn ý định điều tra, chuyên tâm làm một bà mẹ đợi ngày sinh.
Thầy
liệm trang Mã Trấn Quốc vẫn không rõ sống chết ra sao, vụ sát hại La Viễn Chinh
và Phùng Siêu vẫn chẳng có tiến triển gì; tay tài xế xe bán tải, tài xế xe
Accord và gã lùn vẫn như bốc hơi khỏi trần gian… Có thể nói là hết cách.
Lâu
dần, tôi bắt đầu sinh nghi. Tôi không tin phía cảnh sát lại vô dụng như vậy,
tình tiết vụ án sờ sờ trước mắt, tại sao lâu như vậy vẫn chưa điều tra ra manh
mối gì. Nhưng nghĩ lại, có lẽ Mã Vân Vĩ cố ý giấu giếm vì không muốn tôi tiếp tục
mạo hiểm nữa.
Từ
bỏ hết hi vọng nơi cảnh sát, tôi bắt đầu tự lên kế hoạch hành động. Bức tranh
sao chép đó được vẽ sau khi hoàn thành bức tranh panorama vào tháng Mười năm
1989, vậy tấm gỗ hồng mộc chắc chắn phải có trước thời gian này. Và việc cậu lấy
sáng tác tranh làm ám hiệu, chứng tỏ ý tưởng đó được nảy sinh trong thời gian
tham gia sáng tác bức tranh panorama.
Để
khẳng định giả thiết này, tôi vùi đầu vào thư viện thành phố, tìm đọc một loạt
những tài liệu lịch sử liên quan đến bức tranh panorama Cẩm Châu, lấy máy ảnh
chụp lại, rồi lại lên mạng tìm tài liệu liên quan, in ra từng trang một.
Tài
liệu nhiều vô kể, tôi kiên trì bỏ ra ba ngày sắp xếp tổng hợp tài liệu, tìm ra
những thứ thực sự giúp ích cho tôi. Bức tranh panorama Cuộc tiến công Cẩm
Châu trong nhà tưởng niệm chiến dịch Liêu Thẩm được sáng tác sau khi
nhận được sự phê chuẩn của Tổng cục Chính trị Quân uỷ Trung ương, đơn vị thực
hiện là Quân khu Thẩm Dương và chính quyền thành phố Cẩm Châu. Đây được coi là
nhiệm vụ chính trị đặc biệt quan trọng, mục đích là tái hiện hình ảnh chiến
tranh khốc kiệt hồi đó, kết hợp hoàn hảo tính chân thực và tính nghệ thuật.
Quân khu Thẩm Dương đã mời rất nhiều hoạ sĩ, học giả nổi tiếng của Học viện Mỹ
thuật Trung ương, Học viện Nghệ thuật Giải phóng quân và Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn
Thẩm Dương cùng hoạ sĩ Tôn Anh Thạch của Cẩm Châu lập thành tổ sáng tác, ngoài
ra họ còn mời đến không ít những lãnh đạo, chiến sĩ đã từng tham gia chiến dịch
Liêu Thẩm làm cố vấn lịch sử.
Tổ
sáng tác làm việc theo nguyên tắc khách quan cẩn trọng, đã nhiều lần tiến hành
điều tra thực địa khắp thành phố Cẩm Châu. Quân khu Thẩm Dương còn cử hai máy
bay chuyên dụng đưa các hoạ sĩ bay vòng quanh Cẩm Châu ở tầm thấp quan sát nhiều
lần, chụp lại rất nhiều ảnh và ghi hình tư liệu. Sau đó, tổ sáng tác còn đến
hai thành phó của Liên Xô là Matxcova và Volgograd, khảo sát tỉ mỉ về hội hoạ,
kiến trúc của phòng tranh panorama, cố gắng để bức tranh đạt đến trình độ hoàn
hảo.
Về
quá trình sáng tác cụ thể thì qua rất nhiều công đoạn vô cùng phức tạp, đầu
tiên là vẽ phác thảo và phủ màu thủ công hàng vạn mảnh tranh; sau đó khi được Tổng
cục Chính trị thẩm duyệt đồng ý mới bắt đầu sáng tác chính thức. Trong thời
gian sáng tác, còn phải sửa lại nhiều lần, hao tốn tâm huyết biết bao người,
huy động biết bao nhân lực vật lực, sau ba năm trời mới hoàn thành bức tranh.
Bức
tranh có tổng chiều dài 122,22 mét, cao 16,1 mét, treo quanh vòm tường phòng
tranh, tổng diện tích lên đến 1968 mét vuông, trọng lượng 4 tấn. Giữa bức tranh
và đài quan sát còn đặt những mô hình về địa hình, công việc, vũ khí… được thu
nhỏ theo tỉ lệ nhất định; đồng thời còn phối hợp với các loại âm thanh, ánh
sáng tiên tiến đem đến cho người xem cảm giác như được nhìn tận mắt. Theo thống
kê, hiện nay trên thế giới mới chỉ có bốn mươi tám bức tranh panorama, tranh cỡ
lớn thì càng hiếm. Bức tranh panorama Cuộc tiến công Cẩm Châu có
thể coi là bức tranh số một không chỉ ở Trung Quốc mà còn trên thế giới.
Sau
khi nắm được những tài liệu này, tôi phân tích thêm những giả thiết trước đó:
Giả sử tên hung thủ giấu mặt đúng là đến từ Thẩm Dương, vậy chắc chắn hắn phải