Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
anh tú. Nhất là đôi
mắt phượng đen láy tinh nhanh, trông rất có hồn.
Nhìn thấy vậy, tôi đoán ngay ra cô gái chính là chủ cửa hiệu, còn gã
thanh niên là khách hàng đang chuẩn bị xăm mình. Không dám làm phiền,
tôi chào một câu, sau đó ra hiệu cho cô gái cứ tiếp tục công việc, sau
đó ngồi lên chiếc ghế gỗ đỏ bên cạnh. Tôi chỉ thấy cô gái cầm một hòn đá nhỏ màu hồng hạt, xoa vài đường lên bắp tay của gã thanh niên, trên da
liền xuất hiện một lớp bột màu đỏ nhạt, sau đó cô gái lấy chiếc lọ sứ
màu lục nhạt, rút nút bấc, rót ra một ít chất dịch dính như keo màu nâu
vàng, lấy ngón trỏ chấm vào rồi bôi từng tí một lên tay gã thanh niên.
Cô gái lấy một tấm vải trắng lau sạch những giọt dung dịch chảy ra ngoài, lạnh lùng nói:
- Hơi đau một chút, nhưng sẽ hết ngay.
Gã thanh niên ngẩng đầu nhìn cô gái, mặt đầy vẻ cung kính, giọng nịnh nọt:
- Tiểu Đường, em cứ việc xăm thoải mái đi!
Nói đoạn, gã ta rút từ trong túi ra bao thuốc lá Trung Hoa mềm, gỡ
lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, lấy bật lửa chuẩn bị châm hút.
Bỗng cô gái tên Tiểu Đường mặt biến sắc, đưa tay giật lấy điếu thuốc ném mạnh xuống dưới chân, giọng nghiêm nghị nói:
- Không được hút thuốc!
Gã trai nghệt mặt, nhếch mép cười gượng, không hề tỏ ra tức giận,
trái lại còn ngoan ngoãn cất bao thuốc và chiếc bật lửa vào túi.
Tôi hơi ngạc nhiên, nghĩ bụng cô gái này tuổi còn trẻ nhưng tính khí
quả không vừa, gã thanh niên kia rõ ràng là một tay giang hồ thế mà lại
ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Trên chiếc bàn bát tiên bày khá nhiều thứ, nào bình nào lọ đủ mọi màu sắc, phải tới mấy chục loại, trông thì có vẻ như bày biện lộn xộn,
nhưng hình như chúng được sắp xếp theo quy luật đặc biệt nào đó. Trong
đó có một khối gỗ màu vàng nhạt, diềm ngoài khắc hình sóng cuộn cao
khoảng hơn nửa phân, rộng bằng chừng nắm tay, trông giống như cái chặn
giấy, bề mặt cắm chi chít các loại kim màu trắng bạc, to có nhỏ có, dài
có ngắn có.
Tiểu Đường đưa tay phải ra, ngón tay thon dài trắng nõn, gạt nhanh
giữa rừng kim giống như đánh đàn piano, thoáng chốc trên ngón tay đã
xuất hiện cây kim dài chưa đến ba cen-ti-mét. Động tác dù không quá
nhanh, nhưng tôi vẫn không thể nhìn rõ cách làm cụ thể của cô gái.
Tiểu Đường khéo léo giữ chân kim, nhúng vào lọ sứ màu lục ngoáy tròn, khi rút cây kim ra, đầu kim đã chuyển màu xanh lam đậm sáng bóng.
Tôi thấy khá thú vị, liền nhoài người ra phía trước, mở to mắt, muốn nhìn thật rõ xem xăm hình rốt cuộc được làm như thế nào.
Tiểu Đường dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt chân kim, giơ thẳng
trước mắt, lông mày hơi chau lại, chăm chú ngắm nhìn một lúc, miệng lẩm
nhẩm vài câu, sau đó không cần nhìn, cô gái bất chợt đâm thẳng vào bắp
thịt trên cánh tay của gã thanh niên, rồi lại nhanh chóng rút ra, sát
ngay lỗ kim đầu tiên đâm tiếp mũi thứ hai…
Vết kim châm trên da nhìn rất rõ, màu sắc tươi tắn, nhưng tuyệt nhiên không chảy một chút máu nào.
Cô gái cứ thế đưa kim nhanh thoăn thoắt, cây kim như lướt nhẹ trên
mặt da. Tôi nhẩm tính ít nhất trong một giây cũng châm được năm sáu mũi
kim, cứ thế dán mắt vào quan sát. Khi mũi kim hơi nhạt màu, Tiểu Đường
lại xoay tay cắm kim vào lọ sứ để chấm thêm mực rồi tiếp tục châm.
Tiểu Đường làm việc hết sức nghiêm túc, tay như múa, chỉ sau năm ba
phút một cái đầu hổ sống động như thật, to bằng nắm tay, màu xanh đậm đã xuất hiện trên bắp tay của gã thanh niên.
Tiểu Đường lùi lại nửa bước, nghiêng đầu nheo mắt nhìn, miệng hơi nở
nụ cười, có vẻ rất hài lòng. Cô lại đổ thêm một ít dung dịch màu vàng
nâu vẩy lên hình xăm đầu hổ, xé một tấm màng băng lại, xoa hai tay vào
nhau nhẹ nhàng nói:
- Nhớ phải kiêng nước kiêng gió trong ba ngày, cũng không được ăn thịt gia cầm và hải sản đâu đấy.
Gã trai đứng dậy, cười không ngậm nổi miệng, như thể nhận được món
hời, gật đầu lia lịa cảm ơn Tiểu Đường, rút tiền thanh toán, mặc áo vào
rồi đẩy cửa đi ra. Nhìn số tiền trên bàn chắc cũng phải hơn ba nghìn tệ. Tôi hít một hơi, nghĩ bụng nghề này dễ kiếm tiền thật.
Tiểu Đường không thèm đếm lại, kéo ngăn kéo ra, vứt tiền vào, rồi lấy khăn mùi soa lau sạch cây kim, cắm luôn vào cục gỗ màu vàng nhạt.
Tôi để ý cô gái hầu như không cần nhìn mà vẫn cắm trúng phóc, ngay
ngắn, đúng chỗ khe hở trong rừng kim. Cây kim bạc đứng thẳng, không hề
vướng vào những cây kim khác, cắm sâu quá nửa. Quả thực không rõ là do
lực tay cô gái mạnh hay do thân gỗ mềm.
Đang mải suy nghĩ, Tiểu Đường bước đến trước mặt tôi, lạnh lùng hỏi:
- Chào chị, chị đến xăm mình phải không?
Bị hỏi bất ngờ, tôi buột miệng nói:
- À… tôi… tôi rảnh rỗi đến xem một tí thôi. – Vừa nói dứt lời, tôi
mới thấy mình nói liều, đây chẳng phải cửa hàng siêu thị gì, rõ ràng là
bị thần kinh rồi.
Tiểu Đường nhìn tôi chằm chằm, mím môi mỉm cười nói:
- Vậy à, thế chị cứ thong thả xem nhé.
Nói rồi cô không thèm để ý đến tôi, đi ra dọn dẹp đồ trên bàn, rồi lấy chiếc khăn mặt trắng ra lau tay.
Tranh thủ lúc cô gái quay người treo khăn mặt, tôi bước nhanh đến
trước bàn bát tiên, dùng n