Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
gón cái ấn mạnh vào cục gỗ vàng nhạt, chỉ thấy cứng ngắc như đá, không hề lưu lại dấu vết gì.
Tôi bắt đầu nghi ngờ, thật khó tưởng tượng nổi một cô gái mảnh mai
thế này mà bàn tay lại có sức mạnh ghê gớm đến thế. Trong thoáng chốc,
đầu tôi nảy ra một suy nghĩ táo bạo, nếu Tiểu Đường huy động hết sức
lực, liệu có thể chọc thủng tấm gỗ hồng mộc hay không?
Tôi quay ra cửa nhìn, nghĩ ngợi một lúc liền quyết định vòng tay ra
sau lưng rút tấm gỗ hồng mộc, nhẹ nhàng đặt lên bàn, khẽ nói:
- Em gái à, em… em xem cái này…
Tiểu Đường vừa liếc nhìn qua đã gật gật đầu, lãnh đạm lên tiếng:
- Tuyệt đấy, châm pháp tốt, đúng kiểu “lưu thuỷ miên diên, nhập mộc tam phân” (mềm mại như nước chảy, mà sâu vào gỗ đến ba phân).
Tuy cô gái nói hết sức thản nhiên, nhưng tôi nghe như sấm nổ bên tai, không ngờ hình rồng trên tấm gỗ đúng là được khắc bằng kim, có vẻ như
Tiểu Đường cũng biết một chút về gốc rễ vấn đề. Xem ra đúng là “đi mòn
gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm thấy chẳng tốn công”, lần này vô
tình tìm đến đây lại hoá ra tìm đúng chỗ.
Nghĩ vậy, tôi liền đi vòng qua bàn, đứng trước mặt Tiểu Đường, vội hỏi:
- Em gái à, em… em nói những hoa văn này được khắc bằng kim đúng không?
Tiểu Đường nghiêng đầu nhìn tôi, chớp chớp mắt rồi đột nhiên lấy tay che miệng cười sằng sặc:
- Dạo này thú vị thật đấy, đầu tiên là có người đem đến chiếc khay
sứ, bây giờ đến lượt chị lại đem đến một tấm gỗ hồng mộc, mà lại đều là… - Ngừng một lát, cô gái lại mỉm cười hỏi. – Chị à, chị không phải cũng
là cảnh sát đấy chứ?
Cô gái vừa cười vừa nói như vậy, không thấy đâu vẻ lạnh lùng khi nãy
mà chỉ giống như một cô bé mới lớn chưa hiểu sự đời. Tuy nhiên mấy câu
nói ấy khiến tôi rối trí, gì mà khay sứ bát sứ chứ, trên trán tôi cũng
chẳng khắc chữ nào, sao cô ta lại đoán ra thân phận của tôi? Nhưng đến
khi tôi hỏi lại thì Tiểu Đường lại chẳng nói gì, chỉ cười cười đưa mắt
nhìn tôi thăm dò.
Tôi gặng hỏi hồi lâu, thậm chí còn móc tiền ra nhưng Tiểu Đường vẫn chỉ mỉm cười không nói. Tôi đành nhặt tấm gỗ lên, rồi ra về.
Tôi mua một ngăn két tại ngân hàng Kiến Thiết gần đó, cất cẩn thận
tấm gỗ rồi tìm một nhà nghỉ nhỏ không cần đặt chứng minh thư, tạm thời
nghỉ lại.
Đêm đến, tôi nằm trên giường, hai tay gối đầu, nhìn chăm chăm lên
trần nhà suy nghĩ. Tường nhà nghỉ cách âm không tốt, bên ngoài khá ồn,
thỉnh thoảng lại có ánh đèn xe rọi qua cửa sổ, hắt bóng lên trần nhà
thành những hình thù biến dạng nhảy nhót giống như bức tranh kỳ quặc.
Tôi không thấy buồn ngủ, trong bụng cứ đoán già đoán non, cô gái tên
Tiểu Đường quả là có gì đó rất đặc biệt, rõ ràng cô ta nhận ra điều gì
đó từ tấm gỗ, thậm chí còn đoán được cả thân phận của tôi, nhưng tại sao lại không nói cho tôi bí mật ẩn chứa trong tấm gỗ? Mặc dù không đoán ra được, nhưng tôi nhất quyết sẽ không bỏ qua manh mối đã có trong tay,
ngày mai tôi sẽ lại đi tìm cô ta, bất luận thế nào, dù có phải chặn
đường đón ngõ, tôi cũng phải hỏi cho ra vấn đề.
Sáng sớm hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, bắt taxi quay lại chợ đồ cổ Lỗ
Viên, nhưng cửa hiệu xăm Tiểu Đường cửa đóng im ỉm, còn chắn cả bức rào
sắt nữa.
Tưởng mình đến sớm quá, cửa hiệu chưa mở cửa, tôi liền đi dạo quanh
chợ đồ cổ, thỉnh thoảng lại quay trở lại để xem thử thế nào, nhưng đợi
mãi đến tận khi trời tối, vẫn không thấy cửa hiệu mở cửa, tôi đành buồn
bã trở về.
Chờ đợi ngoài cửa hiệu ba ngày liền, vẫn không hề thấy bóng dáng Tiểu Đường, tôi đâm sinh nghi, bất giác nghĩ liệu có phải hung thủ giấu mặt
kia phát hiện thấy tôi đã đến cửa hiệu xăm, tưởng là Tiểu Đường có quen
biết tôi nên đã giết người diệt khẩu.
Nghĩ vậy, tôi thấy vô cùng áy náy vì mình lại phạm phải sai lầm lớn,
hung thủ giấu mặt sau khi phát hiện ra tôi mất tích, kiểu gì cũng đoán
ra tôi sẽ đến Thẩm Dương, không biết chừng đã theo dõi tôi từ trước. Thế nhưng tại sao chúng không ra tay trực tiếp với tôi mà cứ liên tục làm
gián đoạn quá trình điều tra, điều này thật sự khó hiểu.
Cứ nghĩ đến Tiểu Đường, tôi lại day dứt, một cô gái tài năng như thê, nếu quả thực bị hạ độc thủ chỉ vì trót gặp gỡ tôi thì thật đáng tiếc.
Trong thâm tâm tôi thầm cầu nguyện cho cô gái ấy bình an vô sự. Nhưng
một mặt, tôi lại thấy mình thế lực đơn độc, nay lại bị theo dõi, cứ thế
này thì không những vô cùng nguy hiểm mà còn không thể triển khai được
các hướng điều tra, nhất định phải tìm cho được một người trợ giúp.
Ôm ấp hi vọng, tôi lại nhấc máy gọi thử cho Tang Giai Tuệ, lần này cô bạn đã bắt máy.
Nghe thấy giọng nói của tôi, Tang Giai Tuệ vô cùng ngạc nhiên, hỏi
tôi sao lại dùng đầu số của Thẩm Dương, có phải đến đây phá án không,
lại còn trêu rằng, vụ án nhất định phải rất lớn, nếu không sẽ chẳng mất
công đích thân phó đội trưởng của chúng ta xuất mã.
Tôi cười gượng gạo, nghĩ thầm chính tôi mới sắp bị sử thì có, liền kể sơ qua cho Tang Giai Tuệ nghe một loạt những gì xảy ra gần đây và tình
cảnh hiện nay, hi vọng cô ấy có thể giúp đỡ.
Đầu dây bên kia, Tang Giai Tuệ im lặng một hồi lâu, mãi sau mới lẩm bẩm nói:
- Sự v