Chinh Phục Mĩ Nam Thiên Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
Qua
điều tra của công an, có thể là một lực lượng vô danh nào đó đang âm thầm cản
trở công tác khai quật ở Cố Cung. Do tình tiết vụ án nghiêm trọng, lại có liên
quan đến Cố Cung Thẩm Dương – một di tích quan trọng của quốc gia nên Sở Công
an khu vực Đông Bắc trực thuộc Bộ Công an cũng tham gia phá án.
Lúc
đó có người nhận ra tấm kim loại Song Long chính là một ổ khoá vô cùng phức tạp,
nên đã gợi ý mời Sở Kiếm Minh – bậc thầy mở khoá ở Trường Xuân để hợp tác điều
tra.
Sau
khi Lão Sở một mình vào điện Sùng Chính, ông ta đã biến mất đầy bí ẩn. Sau rất
nhiều ngày tìm kiếm nhưng không thấy tung tích ông ta, bất đắc dĩ tổ chuyên án
một lần nữa quay về Trường Xuân, tìm cháu gái của Sở Kiếm Minh, cũng chính là
người duy nhất thừa kế kỹ thuật mở khoá của Bắc phái Kiện môn Sở Khinh Lan; rồi
lại bằng những thủ tục hành chính đặc biệt, mời vua trộm khét tiếng vùng Đông Bắc
Hắc Lão Ngũ ra khỏi trại giam cùng trợ giúp.
Thế
là ba người gồm Tang Giai Tuệ, Sở Khinh Lan và Hắc Lão Ngũ sau khi mở được chiếc
khoá Song Long, đã cùng thâm nhập vào dưới lòng Cố Cung. Vượt qua rất nhiều thử
thách, họ đã mở được ổ khoá cuối cùng và lấy được chiếc khay sứ Thanh Hoa đời
vua Khang Hy.
Cố
Cung Thẩm Dương do Nỗ Nhĩ Cáp Xích xây dựng, nhưng bên trong lại tìm thấy chiếc
khay sứ Khang Hy; hơn nữa, sau khi tiến hành khám nghiệm họ cũng loại bỏ được
khả năng bị đánh tráo, khiến sự việc càng lúc càng trở nên phức tạp rối rắm
hơn.
Để
tìm hiểu bản chất chiếc khay sứ, ba người bọn họ đã tìm đến trấn Cảnh Đức. Được
sự giúp đỡ của lão nghệ nhân gốm sứ, họ đã phát hiện ra bức tranh phong cảnh
trên khay sứ Thanh Hoa thực chất là một hình xăm.
Nghe
đến đây, tôi bất giác rùng mình, mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu đã được sáng tỏ
đôi chút, lẽ nào trong chiếc khay sứ đó cũng lồng dán miếng da người có hình
xăm? Liên tưởng đến bức tranh da người của cậu, tôi mới chợt bừng tỉnh, chắc chắn
là như vậy, chúng đều là hình xăm, chẳng trách Tang Giai Tuệ nói rằng trong tay
cô ấy có một món đồ mà tôi hứng thú.
Nhưng
không ngờ, Tang Giai Tuệ lại lắc đầu, nghiêm túc nói:
- Cậu
đoán sai rồi, trên chiếc khay sứ đó không có da người mà chỉ có một hình xăm.
Tôi
chẳng hiểu gì hết, vội hỏi lại cô ấy:
-
Cách cách, cái này… cái này, không phải thế chứ, nếu không có da người, sao lại
gọi là hình xăm, đó… đó chẳng phải là một hình xăm sao?
Không
đợi Tang Giai Tuệ mở miệng, Tiểu Đường đột nhiên cười phá lên rồi rành rọt hỏi:
-
Ai bảo chị hình xăm chỉ được xăm trên cơ thể người?
Tôi
ngay lập tức quay sang nhìn cô bé, trong bụng đầy nghi ngờ, hình xăm đương
nhiên phải được xăm trên cơ thể người rồi, thế nhưng Tiểu Đương nói như vậy là
có ý gì? Nhìn quanh một lượt, thấy ba người bọn họ chẳng có biểu hiện gì khác
thường, chỉ nhìn tôi cười cười. Tang Giai Tuệ vòng tay với lấy túi xách, kéo
khoá, lấy ra một bức ảnh đưa cho tôi:
- Cậu
xem chiếc khay sứ mà bọn tớ tìm thấy trước đi đã.
Nhìn
góc độ chụp có thể biết bức ảnh được chụp từ trên xuống ở cự ly gần để lưu giữ
toàn bộ hình ảnh chiếc khay sứ. Rìa chiếc khay sứ là một vòng tròn những cánh
hoa đều tăm tắp, giữa đáy là dãy núi cao trùng điệp với những đường nét dứt
khoát, thân núi còn có làn sương mù vờn quanh bồng bềnh trông rất chân thực,
sinh động.
Tôi
cầm bức ảnh trên tay, cúi đầu ngắm nghía hồi lâu, mơ hồ nhận thấy có điều gì đó
rất khác lạ. Tuy tôi không hiểu lắm về hội hoạ, nhưng cũng dễ dàng cảm nhận thấy
thủ pháp nghệ thuật sử dụng trong bức tranh sơn thuỷ này rất giống với hình ảnh
chiến sĩ trên da cậu tôi.
Tang
Giai Tuệ ngồi sát lại, chỉ tay vào chiếc khay sứ, nói nhỏ:
-
Thế nào, nhìn ra nghệ thuật gì rồi chứ?
Tôi
chau mày, giọng đầy ngờ vực:
-
Cách cách, cậu đừng bảo tớ thứ trong này là hình xăm đấy nhé.
Tang
Giai Tuệ vỗ đùi, hào hứng nói:
-
Đúng, chính là hình xăm. Thế nào, nằm mơ cũng không nghĩ đến đúng không?
Tim
tôi đập loạn xạ, tay run run, suýt chút nữa vứt bức ảnh ra xa, thật kỳ lạ hết sức.
Tôi có biết đôi chút về công đoạn làm đồ gốm sứ, hoa văn trên đồ sứ phải được vẽ
trước khi đưa vào nung ở nhiệt độ cao, thế nên nói bức tranh sơn thuỷ đó là
hình xăm, thì có đánh chết tôi cũng không tin được.
Thấy
vẻ mặt tôi hoang mang, Tang Giai Tuệ cười cười, vẫy tay gọi Tiểu Đường:
-
Em qua giải thích cho chị ấy đi.
Tiểu
Đường gật đầu, đứng dậy đến ngồi bên cạnh tôi, nhẹ nhàng giảng giải: Xăm hình hồi
đầu gọi là Thích Thanh (xăm hình bằng mực xanh), bắt nguồn từ Trung Quốc với
lịch sử kéo dài hơn 3500 năm. Loại hình này dùng trong các hình phạt xưa, gọi
là Mặc hình; tức là dùng kim và mực khắc chữ hoặc biểu tượng đặc biệt
lên mặt tội phạm, để chúng mãi mãi ghi nhớ tội danh mình đã phạm phải.
Theo
thời gian, xuất phát từ ý thức làm đẹp và tín ngưỡng tôn giáo, có người đã khắc
hình lên da, rồi dùng một loại mực lâu phai đổ vào vết châm, để cho những hoa
văn trên da thịt vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Cứ thế, ngày này sang ngày
khác, càng lúc càng có nhiều người bắt chước làm theo. Lâu dần, hình thành nên
một nhóm ng