Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2385 lượt.

trước.
Tôi chau mày, anh ta hành sự thật quá chủ quan, đang định nhắc là
phải giữ lại dấu vân tay, thì bỗng kịp hiểu ra: Nếu là người quen gọi
cửa thì trên công tắc đèn sẽ chỉ lưu lại dấu vân tay của người trong
nhà, hơn nữa tên hung thủ thân phận không rõ ràng, cho dù có tìm thấy
dấu chân thì phỏng có ích gì.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu thấy thán phục Lão Mục, trong thời gian ngắn mà suy nghĩ chu đáo, hành sự quyết đoán như vậy, quả thực không đơn giản.
Phòng khách cũng không có gì khác thường, mặt sàn rất sạch sẽ, không có bất kỳ dấu chân dính bùn dính tuyết nào cả.
Tôi dẫn bọn họ vào trong phòng ngủ. Sau khi đèn bật sáng, chúng tôi
thấy trên giường có hai bộ chăn gối, rõ ràng hai vợ chồng ông Từ đã đi
ngủ; thò tay vào trong chăn, vẫn còn hơi ấm; trên tủ đầu giường còn để
một lọ thuốc an thần và nửa chai nước.
Tôi và Lão Mục đưa mắt nhìn nhau, nhanh chóng chia ra tìm kiếm cẩn
thận mọi ngóc ngách của căn phòng nhưng không phát hiện thấy gì. Tôi
đoán chắc vợ chồng ông Từ đã bị người quen bắt cóc. Mẹ kiếp, lại đến
muộn mất rồi!
Tôi ngồi phịch xuống mép giường, day mạnh huyệt thái dương, thấy dằn
vặt ghê gớm, vừa nãy sao cứ chần chừ không nói rõ mọi việc cho ông. Bây
giờ ông Từ cũng bốc hơi giống Mã Kiến Quốc, tất cả những người trong
cuộc đều lần lượt biến mất như thể đã thương lượng từ trước, kế hoạch
điều tra sau này sẽ triển khai thế nào đây?
Lão Mục vắt hai tay sau đầu, nheo mắt lại, bước từng bước vòng quanh
căn phòng, nhìn quanh quất thăm dò xung quanh. Một lúc sau, anh ta từ từ đứng dậy, cúi đầu suy nghĩ rồi đột nhiên ngẩng mặt lên nói to:
- Không đúng, ông Từ không bị bắt cóc, mà là bọn họ cùng đi với nhau.
Tôi sững người, đứng bật dậy:
- Cái gì?
Lão Mục cười mỉm, nói rõ hơn:
- Từ Vạn Lý không hề bị bắt cóc, ông ta đã quyết định tự mình ra khỏi nhà.
Thấy chúng tôi đều tỏ ý nghi ngờ, Lão Mục vẫy vẫy tay, dẫn chúng tôi
vào phòng khách, chỉ vào giá giầy bằng gỗ bên cạnh cửa, nói:
- Nhìn thấy gì không, giá trên cùng để hai đôi dép lê, một đôi to một đôi nhỏ, trông khá cũ, chắc là của vợ chồng ông ta. Mấy đôi khác đều để ở giá dưới cùng, màu sắc còn mới, chắc là để dành cho khách.
Lão Mục lại bước đến cửa sổ phòng khách, sờ sờ vào thân máy sưởi, rồi lại thò tay ra phía sau chiếc điều hòa hiệu Haier ở bên cạnh, nói tiếp:
- Hơi ấm không còn, nhưng trong phòng lại không lạnh. Mọi người không nghĩ rằng điều hòa đã được mở từ trước và cũng mới vừa tắt thôi sao?
Ngừng một lát, Lão Mục vuốt vuốt râu, khẳng định:
- Nếu là bắt cóc, giữa đêm hôm khuya khoắt, dù là người quen thì cũng phải có hành động đe dọa, sao có thể để cho hai ông bà kịp thay giầy,
tắt đèn và điều hóa chứ?
Nhìn hai đôi dép lê, tôi nhớ loáng thoáng, hình như đó đúng là hai
đôi dép mà vợ chồng ông Từ đã đi, hơn nữa trong phòng ấm hơn hẳn bên
ngoài, chắc chắn là vừa tắt điều hòa xong. Con mắt của Lão Mục lợi hại
thật, chỉ trong chớp mắt đã phân tích chi tiết đến thế, khả năng quan
sát tinh tế nhanh nhạy và suy luận lô-gic như vậy, thực sự khiến người
khác không khỏi ngỡ ngàng. So với anh ta, tôi chỉ như một con tép riu.
Trong phút ngỡ ngàng, tôi bỗng nhớ lại lúc ông Mã Kiến Quốc mất tích, đèn trong phòng vẫn chưa tắt, cây ba-toong vứt chỏng chơ dưới đất; còn ở đây tất cả mọi thứ trong phòng đều vẫn nguyên si, trên sàn nhà lại
không phát hiện thấy dấu chân nào cả, cây ba-toong của ông Từ cũng chẳng thấy tăm hơi đâu, vậy hai ông bà đúng là tự ý rời nhà đi rồi.
Nghĩ vậy, trong lòng tôi lại càng nghi hoặc hơn, rõ ràng tôi đã dặn
ông Từ ở nhà đợi, tại sao ông bà lại không nghe theo mà vô duyên vô cớ
bỏ đi như thế, chẳng lẽ lại cố tình tránh né tôi, điều này hoàn toàn vô
lý.
Tôi nhìn Lão Mục, khẽ hỏi:
- Lão Mục, anh thử nói xem liệu đây có phải là hiện trường giả do bọn bắt cóc dựng lên không?
Lão Mục suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:
- Không giống lắm, mà cũng không cần thiết phải làm vậy. À, đúng rồi, cô thử nhìn xem trong phòng có bị mất gì không?
Tôi vỗ vỗ đầu, lập tức nghĩ đến cuốn nhật ký của ông Từ, vội bước vào thư phòng, kéo cánh cửa tủ sách, những cuốn nhật ký vẫn đặt nguyên si ở đấy.
Mặc dù không biết là có giúp ích được gì không nhưng tôi vẫn rút cuốn nhật ký ghi lại những lời nói mớ của cậu, thử lật giở vài trang, chắc
chắn đúng là cuốn sổ đó, tôi liền nhét vào trong ngực áo, định bụng có
thời gian sẽ nghiên cứu xem thế nào.
Một lúc sau, Lão Mục vội vàng bước từ ngoài vào, giọng điệu có chút khác lạ:
- Tôi nghĩ việc này có gì đó không bình thường!
Hóa ra, bọn họ tìm thấy chiếc áo khoác của hai ông bà treo trên mắc
áo trong phòng khách, bên trong có cả tiền, chìa khóa... nếu họ vội ra
ngoài, sao có thể đi tay không được. Kết hợp với những chi tiết khác như tắt điều hòa, thay dép lê, tất cả đều bất thường, cứ như thể một đi
không quay về nữa.
Tôi cũng cảm thấy vô cùng băn khoăn, chẳng lẽ chuyến thăm bất ngờ của tôi đã khiến cho hai ông bà bỏ nhà ra đi sao? Tôi sốt ruột đề nghị:
- Chúng ta thử kiểm tra nhật ký cuộc gọi và băng


Polaroid