Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.

ấm Long Bản để hứng lấy tia nắng. Mặc
dù chưa rõ mục đích của việc này, nhưng nghĩ đến việc ngọn tháp này được xây dựng theo kiến trúc Phật Giáo, nên tôi đoán hành động đó tượng
trưng cho một nghi thức đặc biệt nào đó trong Phật Giáo.
Thế nhưng, nghĩ kĩ lại thì cũng thật khó hiểu, vì sao họ lại chỉ khắc lên đó sáu hình mặt trời, trong khi truyền thuyết kể lại rằng trên bầu
trời có tới mười mặt trời. Lẽ nào đây chỉ là một dụ ý trong kiến trúc
sáu cạnh của ngọn tháp cổ này?
Những hình rồng trên tấm Long Bản mà cậu tôi giữ chính là khắc hình,
những mặt trời trên thân cột kia cũng là khắc hình, dựa vào lí thuyết
này, tôi đoán hoa văn trong những bức bích họa cũng có thể là khắc hình
hoặc là một loại ám hiệu gì đó.
Nghĩ tới đây, tôi liền nhận ra những bức họa kì lạ trong lòng tháp
dường như đều có liên quan tới tấm Long Bản, kết hợp với những phán đoán ban đầu, tôi đoán chắc cậu tôi đã lấy hai tấm Long Bản từ trong lòng
tháp này.
Tôi liền nói với Lão Mục và Tiểu Đường về những phán đoán này, Lão Mục cũng khẽ gật đầu tỏ ý tán thành, nói:
- Đầu tiên ta chỉ có tấm Long Bản của cậu Tiêu Vi, sau khi gặp Từ Văn Uyên mới phát hiện ra tấm thứ hai, nếu như giả thuyết cậu Tiêu Vi lấy
hai tấm Long Bản từ trong lòng tháp là đúng thì dựa vào số lượng những
bức bích họa ta có thể đoán rằng tổng cộng có đến sáu tấm Long Bản. Nếu
phán đoán của ta là đúng, thì không biết bốn tấm Long Bản còn lại đã bị
người khác lấy đi mất, hay vẫn còn nằm tại đây?
Tôi cũng suy nghĩ một lúc, cảm thấy những suy luận của Lão Mục khá
lô-gic, nhưng thực ra tôi vẫn còn một thắc mắc, cậu tôi đã kể với Từ Văn Uyên rằng mua lại hai tấm Long Bản từ tay một người lính không quân
Liên Xô cũ, vậy điều này nên giải thích thế nào đây?
Chúng tôi cứ đoán già đoán non nhưng vẫn không tìm ra đáp án hợp lý,
nên đành gác lại nghi vấn này tại đây và tiếp tục bước tới chiếc cầu
thang xoắn, phủi hết lớp đất cát và mạng nhện phía trên rồi thận trọng
bước xuống.
Chiếc cầu thang dài và rất hẹp, tổng cộng gồm bốn mươi bậc thang,
những tiếng kẽo kẹt vang lên sau mỗi bước chân, cảm giác như các bậc
thang có thể gẫy bất cứ lúc nào. Chúng tôi lấy hết can đảm, nhắm mắt đưa chân lần theo cầu thang bước xuống dưới. Phải rất khó khăn và mất nhiều thời gian chúng tôi mới xuống được tới nơi, Lão Mục lập tức dùng đèn
pin soi bốn phía xung quanh.
Do kết cấu của ngọn tháp giống hình kim tự tháp, tầng trên luôn nhỏ
và hẹp hơn tầng dưới nên khi bước xuống dưới này, diện tích có phần rộng hơn chút ít, ngoài đám mạng nhện dầy mỏng lớn bé giăng khắp nơi ra, hầu như không có gì ở dưới này. Quan sát kỹ sáu cạnh tường thì thấy chúng
đều được ghép từ những tảng đá lớn, không có bức họa nào trên đó mà chỉ
chằng chịt những vết nứt lớn nhỏ, gió từ bên ngoài cũng có thể lọt xuống dưới này, thậm chí tôi còn nhìn thấy cả ánh trăng mờ ảo xuyên qua những khe nứt đó. Tiểu Đường miết ngón tay lên mặt tường hồi lâu, thậm chí
còn lấy một mũi kim ra cào cào kiểm tra, nhưng vẫn không phát hiện ra
điều gì đặc biệt.
Cứ như vậy, chúng tôi chầm chậm tiến xuống từng tầng một, trừ việc
diện tích của những tầng bên dưới luôn lớn hơn tầng trên ra thì chúng
tôi không phát hiện thêm dấu hiệu gì khác thường, cho tới khi xuống đến
tầng cuối cùng của ngọn tháp. Không gian của tầng tháp cuối cùng rất
cao, rộng và thoáng đãng, ngoài chiếc cột trụ ở chính giữa ngọn tháp ra, tôi không nhìn thấy bất cứ thanh xà ngang nào bắc ngang trên đỉnh đầu,
cảm giác như đang đi vào một điện thờ rộng mênh mông mà ở đó con người
ta trở nên nhỏ bé vô cùng. Đứng ở đây, cho dù chúng tôi có nói thầm thì
từ bốn phía âm thanh cũng lập tức vọng lại liên hồi.
Bước tới trước cột trụ ở chính giữa, chúng tôi lau sạch lớp bụi phía
dưới chân cột thì phát hiện ra dưới đó không còn là mặt gỗ nữa, mà thay
vào đó là một tảng đá lớn ghép thành, bề mặt không được phẳng cho lắm,
thậm chí còn để lại nhiều dấu vết đục đẽo thô kệch. Dưới ánh đèn pin,
những tinh thể đá còn phản chiếu lấp lánh như đá thạch anh.
Quan sát khắp mọi nơi nhưng vẫn không tìm thấy gì, tôi bắt đầu sốt ruột, liền quay sang hỏi Lão Mục:
- Bây giờ chúng ta phải làm gì?
Không để cho Lão Mục kịp trả lời, Tiểu Đường liền tiến lên trước,
phủi qua lớp bụi dày trên sàn rồi lập tức quỳ gối xuống, tay không ngừng dò dẫm.
Thấy hành động khác thường của Tiểu Đường, tôi biết ngay cô bé đã nhận ra điều gì đó, liền vội hỏi:
- Sao đấy?
Tiểu Đường ngẩng đầu nhìn lên tôi, đôi mắt hơi nheo lại, ra hiệu cho
tôi không được nói gì, rồi lại cúi đầu xuống, các ngón tay miết kỹ lên
mặt sàn dưới chân, sau đó khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, giọng khẽ
run rẩy:
- Trời ơi! Là khắc hình… lớn lắm, toàn bộ mặt sàn đều là khắc hình.
Tôi cũng vô cùng ngỡ ngàng khi nghe thấy điều đó, liền ngồi sụp
xuống, hai tay phủi sạch đất cát trên nền, lấy đèn pin soi từng ngóc
ngách, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy gì ngoài lớp xi-măng và
những đường nứt trên tảng đá, càng không thấy những đường hoa văn chạm
khắc trên đó. Vậy thì khắc hình ở đâu ra chứ?