Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng
Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.
Lão Mục cũng quay sang khẽ chau mày nói:
- Chỉ là đá tảng thôi, loại này rất phổ biến mà.
Tiểu Đường khẽ lắc đầu, đầu ngón tay gõ gõ lên mặt đá, khẽ nói:
- Đúng là không có hoa văn, nhưng chắc chắn là khắc hình.
Thấy chúng tôi vẫn còn bán tín bán nghi, Tiểu Đường liền giải thích:
Khắc hình phân thành hai loại là khắc cục bộ và khắc toàn bộ. Loại đầu
tiên dùng để khắc những hoa văn lên bề mặt vật dụng hay đồ dùng, ví dụ
như hình rồng lên tấm Long Bản, hoa mai trên mặt gương. Loại thứ hai khó hơn gấp bội, cần phải có tay nghề điêu luyện mới thực hiện được vì đó
là một kỹ thuật rất phức tạp, giống như thay cho vật dụng một khuôn mặt
mới, ví dụ như từ một hòn ngọc Kê Huyết khắc thành hình con dấu, hay từ
một viên ngọc xanh biếc khắc thành một chiếc nhẫn.
Tôi không dám tin vào tai mình sau khi nghe Tiểu Đường nói như thế,
liền đưa mắt nhìn sang hai bên, nếu đúng như lời cô bé nói thì dùng từng mũi kim để khắc lên cả mặt sàn rộng hàng trăm mét vuông như thế này thì phải mất bao lâu mới hoàn thành? Tôi vẫn thấy mơ hồ về cái gọi là nghệ
thuật khắc hình này, nó giống như nghệ thuật điêu khắc mà chúng ta vẫn
thường nhắc đến, nhưng lại phức tạp hơn rất nhiều.
Thấy vẻ mặt tôi vẫn còn đang ngơ ngác, Tiểu Đường gật đầu, rồi lãnh đạm nói:
- Không sai, điêu khắc chính là một bộ phận của khắc hình. Chỉ có
điều sau này, do nghệ thuật Thích Châm không thực sự phát triển nên họ
mới chuyển sang nghệ thuật Chạm Khắc. Thế nhưng loại này chỉ sử dụng cho những sản phẩm đơn giản, còn với những sản phẩm có giá trị cao thì cần
phải sử dụng đến Thích Châm.
Nghe những điều Tiểu Đường nói, tôi và Lão Mục mắt tròn mắt dẹt nhìn
nhau, không nói được lời nào. Chúng tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc
nhiên khác, chỉ biết cúi đầu hoang mang nhìn tảng đá ở dưới chân, thì ra nghệ thuật chạm khắc bắt nguồn từ chính những hình xăm trên cơ thể,
điều này đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng.
Tiểu Đường không để ý đến thái độ của hai chúng tôi nữa, cô bé lấy ra một mũi kim, cạo nhẹ trên bề mặt tảng đá, phát ra những tiếng rít ghê
tai, sau đó tự lẩm bẩm một mình:
- Tảng đá lớn như vậy, một người không thể hoàn thành nổi, đến cả nhà Lão Trương làm chắc cũng không xong.
Tôi tò mò hỏi nhà Lão Trương nào, thì Tiểu Đường cười đáp:
- Là Nê Nhân Trương[1'>, chị tin không?
[1'> Là một nhân vật có tài năng phi phàm trong tác phẩm Tiền chiến hậu chiến của Cổ Long.
Tôi ngạc nhiên, vẫn không hiểu cô bé đang nói gì. Tiểu Đường liền
cười khúc khích, không giải thích gì thêm, chỉ ngồi sụp người xuống,
dùng đầu mũi kim cắm vào khe đá, rồi lồm cồm lần theo. Tôi và Lão Mục
nhìn nhau, không nói năng gì chỉ biết đi theo sau.
Mũi kim miết mạnh lên rãnh đá khẽ rít lên chói lói, trong khoảng
không vắng lặng, nó gần giống tiếng chim hót mãi không dứt. Tiểu Đường
đang tập trung cao độ. Cuối cùng, bề mặt tảng đá cũng được cào qua một
lượt, cô bé đứng dậy, hai tay bóp lưng, khẽ thở dài:
- Không ổn rồi, không tìm thấy một kẽ hở nào, xem ra tảng đá này rất dày.
Lão Mục ồ lên một tiếng, rồi nói anh ta cũng đã tìm hiểu qua về Cổ
Tháp. Truyền thuyết kể rằng người ta chôn sống một con rồng ngay dưới
chân Cổ Tháp, và cả những bức tượng Bồ Tát trên tay cầm tấm gỗ Long Bản. Rất có thể phía dưới tảng đá này có cất giấu một cỗ máy khổng lồ hoặc
là chúng có liên quan đến sự tồn tại của Cố Cung ở Thẩm Dương. Chắc chắn bên dưới có một căn hầm hoặc cất giữ một bí mật nào đó, nếu không người ta không bao giờ đặt ở đây một tảng đá khắc hình công phu như thế này
chỉ để làm cảnh.
Suy luận của tôi cũng giống của Tiểu Đường và Lão Mục, thậm chí tôi
còn nghĩ rằng, trước đây, cậu tôi cũng đã vô tình phát hiện ra bí mật
này nên sau này mới xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ đến thế. Nhưng tất cả chỉ
là giả thuyết, vấn đề trước mắt hiện nay vẫn là làm thế nào để mở được
tảng đá dưới chân ngọn tháp này. Chúng tôi chỉ có ba người, trong tay
lại không có thiết bị gì khác ngoài xẻng và cuốc, mà tảng đá này thì dày như thế, chắc phải dùng đến thuốc nổ thì mới có thể phá được nó, xem ra để xuống được dưới đó là cả một công cuộc đầy khó khăn.
Tiểu Đường không đưa ra ý kiến gì, chỉ cầm đèn pin soi khắp nơi, hình như cô bé đang cố tìm thứ gì đó. Bỗng nhiên, cô bé thốt lên một tiếng,
rồi vội chạy tới chiếc cột trụ, vỗ vỗ tay lên đó, “cộp… cộp… cộp”, tiếng động chứng tỏ phía bên trong lõi là rỗng.
Tôi và Lão Mục cũng vội vàng chạy tới, hỏi xem có phát hiện gì không. Tiểu Đường khẽ sờ tay lên cột trụ, ngập ngừng trả lời:
- Chiếc cột này hình như có vấn đề gì đó, để em thử xem sao.
Nói rồi, Tiểu Đường lôi một chiếc kim dài bằng ngón tay ra, khẽ cắm
lên bề mặt cột trụ, hai đầu ngón tay khẽ xoay nhẹ, mũi kim từ từ tụt vào trong. Mũi kim đâm vào khoảng vài cen-ti-mét, tôi thấy vai cô bé khẽ
rung lên, rồi vội vàng đưa tay trái lên nắm lấy mũi kim, hai chân ghì
chặt xuống đất, lấy hết sức kéo mũi kim ra.
Tôi và Lão Mục chưa kịp hiểu Tiểu Đường đang làm gì, nên chỉ biết
đứng một bên quan sát. Nước da cô bé trắng nhợt đi nhanh chóng, thần sắc ho