Bầu trời sụp đổ ( The Sky is Falling ) - Full
Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.
ảng sợ, hét lớn:
- Nhanh… giúp em… kéo nó ra!
Lão Mục phản ứng rất nhanh, đưa tay nắm chặt lấy hai tay Tiểu Đường.
Tôi cũng không kịp suy nghĩ gì, vội vàng lao tới giúp một tay, nín thở,
cố gắng dồn hết sức lực để kéo thật mạnh. Cho dù không trực tiếp cầm vào mũi kim, nhưng tôi vẫn cảm nhận rất rõ mũi kim đó như đang tụt mạnh vào thân cột, giống như bị một lực rất mạnh hút vào bên trong.
Mũi kim nhỏ và rất trơn nên cực kỳ khó kéo, mặc dù chúng tôi đã cố
gắng hết sức mình, nhưng nó vẫn từ từ lặn vào bên trong thân cột, chỉ để lại trên bề mặt chiếc cột một lỗ tròn bé xíu.
Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng nhìn vào cái lỗ tròn bé xíu ấy, như thể
vẫn chưa tin vào những điều chính mắt mình trông thấy. Chẳng nhẽ bên
trong thân cột lại ẩn giấu một vật thể sống nuốt chửng mũi kim đó. Lão
Mục khẽ khom lưng, dùng đầu ngón tay khẽ cậy cậy dấu tích vừa để lại,
đôi lông mày chau lại tập trung suy nghĩ không nói lời nào. Tiểu Đường
đá hai chân vào thân cột chửi bới:
- Mẹ kiếp! Đáng chết! Đáng chết!
Cô bé ngẩng đầu lên nhìn khắp thân cột một lượt, thở dài ngao ngán
rồi nói với chúng tôi, xăm thân và khắc hình là hai loại nghệ thuật mang tính hư hoại thân thể con người hay các chất liệu khác. Mỗi một chất
liệu mang lại một đặc tính khác nhau, trong đó khó nhất phải kể đến loại gỗ Sinh Tức Mộc hay còn gọi là cây Bất Tử.
Sinh Tức Mộc là loại gỗ chỉ tồn tại ở khu vực Đông Bắc, bình thường
rất hiếm gặp, nghe nói đó chính là một loại biến thể kỳ lạ của cây ngô
đồng. Chúng có khả năng chịu rét chịu hạn cực tốt, khi trưởng thành thân cây có thể cao hơn mười mét, rất dài, thẳng và cứng như thép, đặc biệt
nhất là khả năng tái sinh vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần cắm một cành cây
xuống đất cũng có thể sinh sôi nảy nở, chính vì thế tuổi thọ của nó có
thể lên đến hàng nghìn năm. Thành ngữ có câu “Sinh sinh bất tức” (sinh sôi không ngừng) cũng từ đây mà ra. Cột trụ trước mắt chúng tôi thực ra chính là gốc cây Sinh Tức Mộc, vừa xong khi Tiểu Đường cầm mũi kim thăm dò đã động vào tế bào bên trong, khiến thân cây lập tức nảy sinh phản
ứng chữa trị vết thương,hút luôn cả mũi kim vào bên trong.
Nghe tới đó, tôi không kìm được, liền cắt lời Tiểu Đường:
- Em vừa nói cây này là một vật thể sống á? Vậy thì… kinh khủng quá. Trên đời này có loại thực vật như vậy sao?
Tiểu Đường thở hắt ra, chán chường trả lời:
- Chỉ cần thử lại lần nữa là sẽ biết ngay!
Nói rồi, cô bé thò tay vào trong ba-lô lôi ra chon dao nhíp mà Lão
Mục lúc trước đưa cho, dùng mũi dao khoét một lỗ sâu ở đúng vị trí cây
kim bị hút vào. Mạt gỗ rơi lả tả thành lớp trên nền đất, vết lõm trên
thân cột để lộ ra một mảng đen tuyền.
Tiểu Đường gật đầu rồi bặm môi cầm mũi dao cứa thật mạnh vào thân
cây. Một vài mảnh vỏ khô màu nâu đen rơi xuống, để lộ ra một khoảng trơn nhẵn màu nâu đậm to gần bằng miệng bát, trông qua hơi giống mảnh kính
tối màu, bóng loáng đền độ có thể soi gương, nhưng không nhìn thấy mũi
kim đâu nữa.
Tôi nhặt mảnh vỏ khô vừa rơi xuống lên, lật qua lật lại quan sát thật kỹ. Nó dày khoảng một cen-ti-mét, tôi thử gập đôi lại, thấy dẻo khác
thường, đưa lên mũi ngửi thì nhận ra đó là lớp sơn dầu rất dày trên bề
mặt chiếc cột. Vừa xong, do chưa nắm bắt được điều này, nên đã sơ suất
làm mũi kim của Tiểu Đường bị hút vào trong.
Tôi nhìn lên thân cây cột khổng lồ, trong lòng vẫn chưa dám tin vì
quá thần kỳ. Loại cây này đúng là có một không hai trên đời, nhưng tại
sao từ trước đến nay tôi chưa từng nghe thấy? Bỗng nhiên, tôi cảm giác
như có điều gì không ổn, nếu như Cổ Tháp Cẩm Châu được xây dựng trên một thân cây còn sống, thì chưa tính đến việc ngọn tháp được xây dựng cách
đây hàng ngàn năm, chỉ riêng việc thân cây vẫn không ngừng phát triển,
tại sao lại không đâm thủng ngọn tháp?
Nghe thắc mắc của tôi, Tiểu Đường cũng đồng tình:
- Đúng thế, điều này em cũng không hiểu - Cô bé cúi đầu, dùng mũi
chân cào nhẹ lên mặt đất, rồi lưỡng lự nói – Hoặc là… vấn đề nằm ở tảng
đá này. Em đoán rằng lúc trước, khi dựng ngọn tháp này người ta đã đốn
thân cây, đẽo đục nhẵn mịn rồi đặt vào trong tảng đá, lợi dụng sức ép và độ khít của tảng đá và thân cây để khống chế khả năng tiếp tục sinh
trưởng của nó.
Lời giải thích của cô bé cũng khá hợp lý, nhưng tôi vẫn chưa thực sự
được thuyết phục. Khả năng tái sinh của loại cây này vô cùng thần kỳ, nó thừa sức bật tung bất kể mọi thứ đang đè nén bên trên, dù đó có là vật
mang trọng lượng lớn hơn gấp nhiều lần. Huống chi một thân cây lớn như
vậy thì chẳng cần đến hàng nghìn năm, chỉ trong nháy mắt là có thể chọc
thủng cả tòa tháp đồ sộ.
Tiểu Đường trầm tư suy nghĩ một lúc rồi bỗng hứng khởi đưa tay vỗ vỗ
lên trán nói đã hiểu ra rồi. Cô bé giải thích, thực vật thuộc hành Mộc
còn đất đá thuộc hành Thổ, thực vật có thể sống trên đất đá, điều này
hoàn toàn phù hợp với thuyết Mộc khắc Thổ trong mối tương quan Ngũ hành. Nhưng có khi Thổ lại phản khắc Mộc, dẫn đến việc thực vật sẽ ngừng sinh trưởng và giữ mãi một hình dáng cố định. Tảng đá trước mặt vô cùng
nặng, đại diện cho sự lớn mạnh của h