Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.

n mặt bên ngoài hai cạnh ra, chúng tôi chưa phát hiện
ra thêm điều gì khác lạ.
Trên
cạnh phía Tây Bắc, có một chiếc cầu thang xoắn bằng gỗ chạy xuống dưới, các bậc
thang phủ dày một lớp đất đá nên không còn nhìn rõ màu gì, thậm chí còn bị mục
gần hết. Thử soi đèn pin xuyên qua lớp mạng nhện, tôi chỉ thấy một khoảng sáng
mờ mờ, còn xung quanh vẫn tối đen như mực.
Lão
Mục đưa tay thử lay chiếc cầu thang, những tiếng kẽo kẹt vang lên trong mỗi lần
rung, lớp đất cát rơi xuống bụi mù. Lão Mục gật gật đầu nói:
- Mọi
di vật của hoàng hậu nhà Liêu đã được trưng bày ở viện bảo tàng rồi, chẳng còn
gì ở đây nữa, theo tôi thấy cầu thang này vẫn còn dùng được, chúng ta thử xuống
đó xem sao.
Tôi
khẽ gật đầu đồng ý, quay lại định gọi Tiểu Đường thì thấy cô bé đang đứng quay
lưng về phía chúng tôi, quỳ gối trước bức tường, hai tay chống xuống đất, đầu
hơi nghiêng sang trái, cả người bất động tập trung quan sát thứ gì đó.
Tôi
nhẹ nhàng bước tới, ánh trăng từ trên miệng hang chiếu xuống thành một đường thẳng,
rồi hắt sáng lên góc tường. Nửa người Tiểu Đường dưới ánh trăng đúng cỗ khuất tầm
mắt tôi.
Tôi
nhẹ nhàng quỳ xuống sau lưng Tiểu Đường, đưa mắt nhìn theo hướng quan sát củ cô
bé. Bức bích họa đã bị hư hỏng nặng, lại còn phủ đầy bụi đất, nên không thể nào
nhìn thấy gì. Thế nhưng vẫn còn một góc được giữ nguyên vẹn, thậm chí tôi còn
nhận ra hình người trong bức họa, đó là Quan Thế Âm Bồ Tát trong bộ áo màu trắng,
chân đứng trên đài sen, hai tay giơ cao qua đầu, tay áo trượt xuống để lộ cả khủy
tay, bàn tay cầm một vật dẹt dẹt nghiêng một góc 45 độ, khung cảnh đằng sau là
những ngọn núi trùng trùng điệp điệp, là những đám mây đang lơ lửng lưng chừng,
giống như đang ở chốn bồng lai vậy.
Thấy
Tiểu Đường vẫn đang chăm chú quan sát, tôi liền tò mò vỗ nhẹ lên vai cô bé, hỏi
nhỏ:
-
Em đang nhìn gì thế?
Tiểu
Đường giật nảy mình, hốt hoảng quay đầu, tay vỗ vỗ ngực:
- Ối
giời, làm em hết cả hồn! Em đang mải nhập tâm suy nghĩ.
Tôi
cũng ngỡ ngàng không kém, liền hỏi lại:
-
Sao thế?
Tiểu
Đường đưa ngón tay chỉ về bức họa Quan Âm Bồ Tát, nói:
-
Chị Tiêu Vi, chị nhìn xem, tay Bồ Tát có phải đang cầm tấm Long Bản không?
Nghe
đến tấm Long Bản, tôi giật mình vội vàng nhìn xem thực hư thế nào. Mặc dù bức họa
không còn rõ nét nữa, nhưng đúng là vật mà Bồ Tát đang cầm càng nhìn càng thấy
giống, đặc biệt là dáng hình dẹt dẹt, màu đỏ sậm, trông rất giống tấm Long Bản.
Thấy
hết sức kỳ lạ, tôi liền hỏi Tiểu Đường:
-
Đây cũng là khắc hình sao?
Tiểu
Đường miết nhẹ ngón ta lên bề mặt bức họa, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
-
Không phải, em sờ mãi vẫn không phát hiện ra, nó bị hư hỏng nặng quá.
Tôi
vội vàng gọi Lão Mục tới, anh ta cũng bất ngờ không kém khi nhìn thấy hình ảnh
tấm Long Bản. Suy nghĩ một lúc, anh ta bỗng thốt lên:
-
Trong lòng Cổ Tháp chỉ có sáu cạnh, ta thử xem năm cạnh còn lại xem sao.
Nghe
Lão Mục nói vậy, chúng tôi mới sực nhớ ra, liền đứng dậy đi vòng quanh tìm kiếm,
thậm chí còn nhấc cả chiếc giá gỗ ra để xem xét. Quả nhiên, đúng như dự đoán,
năm cạnh còn lại đều vẽ những bức họa giống nhau, trên tay Quan Thế Âm Bồ Tát đều
cầm một vật dẹt dẹt, màu đỏ thẫm.
Riêng
bức họa trên vách tường phía Đông, nhờ có chiếc giá gỗ nên vẫn giữ được gần như
nguyên vẹn hình dạng, vật trong tay Bồ Tát có hình vuông dẹt, xung quanh là những
hoa văn uốn lượn, giống y hệt với tấm Long Bản tôi đang giữ, nhưng do vết sơn
trên bề mặt đã bị bong tróc phần nào, nên Tiểu Đường không thể đoán được hình vẽ
đó có phải là được khắc hay không.
Lão
Mục xoa cằm suy tư một lúc trước khi lùi bước ra sau, quay đầu nhìn theo hướng
tấm Long Bản trên tường. Đó chính là vị trí của chiếc cột trụ gỗ lớn màu đen
bóng, nằm ở giữa lòng tháp. Anh ta nhẹ nhàng bước lại gần, giơ chiếc đèn pin
soi ngược lên đỉnh cột trụ.
Tôi
cũng ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh đèn pin, bề mặt của chiếc cột trụ được phủ một
lớp sơn đen bóng loáng, nhưng trên đỉnh thì nhìn không rõ lắm, hình như trên đó
có khắc một vài bức họa thì phải.
Để
nhìn rõ hơn, Tiểu Đường trèo lên vai Lão Mục. tận tay miết nhẹ lên bề mặt cột
trụ. Trong giây lát, cô bé reo lên mừng rỡ:
-
Là khắc hình! Đây mới chính là khắc hình, một vòng tròn khá to nhé!
Tôi
và Lão Mục đều hết sức ngỡ ngàng, đồng thanh hỏi lại:
-
Vòng tròn gì?
Lão Mục vẫn để Tiểu Đường đứng trên vai và từ từ đi quanh một vòng, để cô bé kiểm tra kĩ càng hơn.
Lần này, Tiểu Đường đã phát hiện thêm một điều rất quan trọng, trên
bề mặt cột trụ khắc sáu hình tròn có đường kính khoảng 40 cen-ti-mét nối liền với nhau, cân xứng với nhau và đều lõm vào trong, xung quanh là
những đường hoa văn giống như những đám mây, lần lượt hướng về sáu tấm
Long Bản đang nằm trong tay sáu vị Bồ Tát trên các cạnh tháp.
Sau khi Lão Mục hạ Tiểu Đường xuống, chúng tôi lập tức cùng nhau phân tích lại những chi tiết vừa khám phá. Dựa vào những phán đoán về hình
dạng và vị trí của những vòng tròn kia, chúng tôi đều cho rằng nó tượng
trưng cho mặt trời, Bồ Tát dùng t