[Thiên Sư Chấp Vị I] Quyển 1 : Ly Hồn
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3449 lượt.
e được tin có quỷ sắp tới, cũng sẽ sợ hãi tới mứcnúp sau lưng a Trạch mà lạnh run, bộ dạng như con thỏ nhỏ bị chấn kinh.Nhưng nhìn hôm nay nhìn qua thấy Diệp Tiểu Manh không có vẻ sợ hãi, thậm chí vẻ mặt còn có chút mong đợi.
- Tiểu Manh, cô không sợ sao?
A Trạch không nhịn được hỏi một câu.
Diệp Tiểu Manh lắc đầu:
- Không biết tại sao, mặc dù có chút sợ hãi nhưng lại càng thêm hưngphấn, có lẽ rốt cục tôi cũng có thể dũng cảm đối mặt những thứ dơ bẩnnày đi.
- Người được gọi là nhân sĩ chuyên nghiệp là ai cô biết không?
A Trạch hỏi.
- Không biết!
Lê bàn tử cũng không nói rõ ràng với Diệp Tiểu Manh, chỉ khi nhắc tới nhân sĩ chuyên nghiệp kia thì dùng khẩu khí có chút bất đắc dĩ:
- Bạn của Minh Diệu nói là một người đàn ông, hơn nữa còn có chút bệnh thầnkinh, sẽ nhanh chóng chạy tới, chúng ta chỉ cần cố gắng dây dưa quái vật trước khi hắn kịp chạy tới là được.
A Trạch gật đầu, có hi vọng so sánh với không còn hi vọng vẫn tốt hơn.
Một mảnh mây đen che phủ ánh trăng, hai người hơi có chút thở phào nhẹnhõm, không có ánh trăng phát sáng, quái vật kia hẳn không đi ra ký túcxá cũ.
- Tại sao cô nhất định cùng đi theo tới?
A Trạch quay đầu nhìn Diệp Tiểu Manh:
- Một hồi tôi sợ không bảo vệ được cho cô.
- Yên tâm đi, tôi sẽ núp ở chỗ an toàn. Tôi không muốn để một mình cô đilàm chuyện nguy hiểm như vậy. Mặc dù tôi không thể giúp cô được gì,nhưng tôi muốn cho cô biết ở bên cạnh cô có một người bạn thân luôn ủnghộ cho cô!
Diệp Tiểu Manh nhẹ nhàng ôm lấy a Trạch.
Mái tóc a Trạch dính đầy đất vàng cỏ dại, quái vật công kích không biết mệt mỏi làm cho nàng phải kiệt lực chống đỡ.
- Đồ đáng chết, không phải đã nói có nhân sĩ chuyên nghiệp sao? Tại sao đến bây giờ còn chưa đến?
A Trạch thở hổn hển mắng.
Diệp Tiểu Manh đứng cách nơi đó không xa, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi,nhìn a Trạch thật nguy hiểm một lần lại một lần tránh thoát công kích,nhưng mình lại hoàn toàn không thể giúp được gì, trong lòng nóng nảy đến cực độ, nhưng lại không thể làm được gì.
Điện thoại di động vang lên, là dãy số của Minh Diệu, Diệp Tiểu Manh vội vàng nhận nghe điện thoại.
- Không cần nói gì hết, cẩn thận nghe kỹ mỗi một câu của tôi!
Thanh âm Lê bàn tử từ trong điện thoại truyền ra:
- Tôi đã phái năm con tiểu quỷ đi giúp cô, nhưng nếu như không có ngườichỉ huy bọn họ sẽ không tạo ra tác dụng gì lớn. Minh Diệu từng nói vớitôi linh lực trên người cô rất mạnh, như vậy hiện tại chỉ đành dựa vàocô thôi.
- Tôi cần phải làm gì?
Nghe được mình có thể giúp đỡ, Diệp Tiểu Manh vội vàng hỏi.
- Tôi chỉ dạy cho cô làm sao sử dụng được linh lực của mình, bây giờ tôinói cho cô biết khẩu quyết, một mình cô tự mình lĩnh ngộ!
Lê bàn tử đem một đoạn khẩu quyết thật nhiễu miệng nói cho Diệp Tiểu Manh nghe một lần.
A Trạch cúi đầu tránh thoát khai sơn đao chém ngang, nhưng vẫn chưa đủnhanh, khai sơn đao mang theo tiếng gió chỉ lướt qua cách da đầu cònchưa tới năm ly, mang theo một mảnh tóc đen.
- Khốn kiếp, mái tóc của ta phải để rất lâu đó!
A Trạch vừa mắng vừa bày ra thức mở đầu Lôi quyết.
- Lôi!
Điện quang hiện lên, quái vật kia lại không hề bị chút tổn hại, a Trạch hậnđến nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không có được biện pháp gì.
- A…
Mắt thấy bạn tốt lại thật nguy hiểm tránh thoát công kích, Diệp Tiểu Manhcả kinh toát mồ hôi lạnh, khẩu quyết Lê bàn tử vừa nói nhất thời lạiquên đi hơn phân nửa.
- Tâm vô tạp niệm, không cần lo cho nhữngthứ khác, bây giờ nhiệm vụ chủ yếu nhất của cô chính là học thuộc lòngkhẩu quyết, ngu ngốc!
Lê bàn tử mắng to bên kia điện thoại.
- Phải phải, thật xin lỗi, xin nói lại lần nữa đi!
Mặc dù Diệp Tiểu Manh không thể bỏ qua được sự nguy hiểm của cô bạn thân,nhưng là vì có thể hỗ trợ, bèn nhắm chặt hai mắt chuyên tâm ghi nhớ khẩu quyết nhiễu miệng kia.
- Nhớ được chưa?
Lê bàn tử đem khẩu quyết thuật lại thêm một lần.
Diệp Tiểu Manh nhẩm lại trong điện thoại thêm một lần nữa, xác nhận mình không có nhớ lầm:
- Nhớ được, bây giờ tôi nên làm thế nào?
- Vừa rồi dạy cho cô là một phần trong Ngự Quỷ Thuật, năm tiểu quỷ củatôi sẽ đến rất nhanh, đợi đến khi bọn họ đến cô lớn tiếng niệm ra, đểcho ngũ quỷ bày trận vây khốn huyễn nhân kia, đợi người tôi nhờ chạyđến. Mặc dù thời gian vây khốn nó không dài, nhưng hẳn là tới kịp, người nọ hẳn đã đến nơi rồi.
Lê bàn tử nói.
Tắt điện thoại, Diệp Tiểu Manh không ngừng nhẩm lại đoạn chú ngữ vừa học xong, sợ mình sẽ quên hết.
Năm đạo quang mang hiện lên, năm con tiểu quỷ hình thái khác nhau xuất hiện ngay trước mặt Diệp Tiểu Manh. Mặc dù biết do Lê bàn tử phái tới hỗtrợ, nhưng Diệp Tiểu Manh nhìn thấy năm tiểu quỷ có khuôn mặt còn dữ tợn hơn cả quái vật kia vẫn không nhịn được run rẩy lên.
- Hô…hô…
A Trạch không ngừng thở hổn hển, vô luận là thể lực hay linh lực đều đãđến cực hạn, nàng cảm giác mình đứng ngồi cũng không yên, toàn thânkhông còn chút sức lực nào làm đôi chân nàng không ngừng run rẩy.
Côn