[Siêu Nhân Trở Lại] S.p.u: Bí Mật Vũ Trụ
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3447 lượt.
Kinh nghiệm nhiều năm săn giết quái vật mang đến cho hắn trực giác cảm nhận nguy hiểm cứu hắn một mạng. Trong nháy mắt vừa mất đi mụctiêu, Phạm Đồng liền lăn một vòng sang bên phải, quả đấm mang theo kimsắc quang mang đánh thẳng vào địa phương hắn vừa mới đứng, đem một thâncây thô chừng miệng chén đánh thành mảnh vỡ.
- Đến đây đi, đến đây đi, cho ta xem xem rốt cục ngươi có thể làm được tới trình độ gì!
Lưu Thiên Minh liên tục công kích không ngừng làm Phạm Đồng ứng phó thậtmệt mỏi, động tác của Lưu Thiên Minh vượt xa người thường làm cho hắnkhông cách nào xác định Lưu Thiên Minh tiếp theo sẽ công kích vào nơinào, chỉ có thể dựa vào nhạy cảm về nguy hiểm vượt xa người thường mà né tránh không ngừng.
Ở bên sân vận động cách đó không xa truyềnđến thanh âm cây cối sụp đổ, nhưng Diệp Tiểu Manh cùng a Trạch lại không cách nào phân tâm đi chú ý, màn sáng màu xanh vây khốn quái vật cànglúc càng ảm đạm, phảng phất như tùy thời đều sẽ biến mất.
PhạmĐồng không ngừng thay đổi vị trí, thỉnh thoảng lại bắn ra một mũi tên,nhưng lại không hề nhìn thấy được bóng người, mũi tên bắn ra cũng khôngtrúng mục đích ghim lên trên cây.
Phạm Đồng thở hổn hển, từ thợ săn trong nháy mắt biến thành người bị săn, tư vị này tuyệt không dễ chịu chút nào.
- Chịu đựng một chút, còn hai nơi!
Phạm Đồng lại lần nữa tránh thoát công kích của Lưu Thiên Minh, hướng phía nam bắn ra hai mũi tên.
- Ngươi đang bắn đi nơi nào đó, thùng cơm tiểu tử!
Thanh âm mang theo vẻ châm biếm giễu cợt cua Lưu Thiên Minh từ phía sau hắn vang lên:
- Có lẽ ta nên lập tức vặn gãy cổ của ngươi, cho ngươi đi đoàn tụ cùng người nhà của ngươi!
Bàn tay lạnh như băng phất qua cổ Phạm Đồng, Phạm Đồng còn chưa kịp sợ hãi, trong nháy mắt rút ra một thanh đao dài bên hông xoay người chém raphía sau, nhưng chỉ chém trúng được không khí, thân ảnh Lưu Thiên Minhlại biến mất không còn nhìn thấy.
Phạm Đồng ném trường đao, chạyvào trong rừng cây, không ngừng thay đổi vị trí. Cho tới khi chạy tớitrước một gốc cây thô to như thân người mới dừng lại, đề phòng nhìn vàorừng cây tối đen phía trước.
Lưu Thiên Minh trong một thân áo trắng chậm rãi từ trong bóng tối đi về hướng Phạm Đồng:
- Sao vậy, chạy đã mệt muốn nghỉ ngơi một chút sao? Ta có thể cấp thời gian cho ngươi.
- Người cần nghỉ ngơi là ngươi!
Phạm Đồng lộ ra nụ cười quỷ dị.
Tiếng nói vừa dứt, cây cối bốn phía nhấp nháy lên bạch sắc quang mang, một trận pháp hình dạng
tám góc vây kín Lưu Thiên Minh bên trong.
Lưu Thiên Minh vươn tay, chạm trúng tia sáng trận pháp vây khốn hắn, chỉvừa nhẹ nhàng chạm tới bàn tay liền toát ra làn khói, trong không khítràn ngập mùi vị thịt bị nướng cháy.
- Dùng tên nỏ đem phù chú xuất lên trên cây tạo thành Phục Ma Trận sao? Xem ra ta nên khích lệ ngươi một chút!
Lưu Thiên Minh đẩy gọng kính viền vàng, trong giọng nói không hề có chútbối rối, phảng phất như người bị khốn trụ không phải là hắn mà là PhạmĐồng.
- Mặc dù năng lực của ngươi còn thiếu một chút, nhưng ở một ít phương diện thông minh thế này vẫn còn có chút thiên phú.
- Hắc hắc, ngươi cứ gượng chống đi!
Phạm Đồng có chút đắc ý:
- Xem ta làm sao thu thập ngươi!
Theo từng đòn công kích liên tục không ngừng của quái vật, màn sáng màuxanh vốn đã vô cùng ảm đạm càng thêm tràn ngập nguy cơ, a Trạch đứngdậy, tùy thời chuẩn bị một khi quái vật lao ra liền lập tức ngăn cản nó.
- Chẳng lẽ ngươi thật sự không phân biệt được chuyện nào là chủ yếu là thứ yếu sao?
Lưu Thiên Minh đứng tại chỗ chắp tay sau lưng, vẻ mặt thản nhiên không chút quan tâm, tựa hồ người bị vây khốn chính là Phạm Đồng mà không phảihắn:
- Ngươi đã đón nhận hiệp hội ủy thác tới hỗ trợ thu thập huyễn nhân, cũng không phải tới đây để giải quyết ân oán cá nhân!
- Quản là khỉ gió gì, chỉ cần có thể thu thập ngươi, cho dù chết mấyngười thì đáng là gì, ta đang cứu người, cứu càng nhiều người hơn.
Phạm Đồng lấy ra một ống mực trong ba lô, dọc theo bốn phía Phục Ma Trận vẽ lên một vòng mực tuyến.
- Còn có cái gì cũng lấy ra đi!
Lưu Thiên Minh thản nhiên giễu cợt nhìn Phạm Đồng bận rộn, tuyệt không gấp gáp.
- Chỉ là thứ đồ vật già cỗi, có cái gì Bát Quái Kính kiếm gỗ đào…
- Vậy thứ này thì sao?
Phạm Đồng cười toe toét lấy ra một cây súng bắn nước đắt tiền:
- Trước hết cho ngươi chịu chút đau khổ, ta đã tốn nhiều năm cực khổ tìm ngươi, trước hết cho ngươi trả chút lợi tức.
Lưu Thiên Minh thản nhiên huýt sáo một tiếng:
- Không phải máu chó đen thì là máu gà, ngươi thật đúng là không có chút sáng ý.
- Vậy phải thử qua mới biết được!
Lời còn chưa dứt, Phạm Đồng liền cầm lấy súng bắn nước bắt đầu nhắm Lưu Thiên Minh bắn tới.
- Nhanh một chút, chuẩn chút nữa, ngươi cứ bắn hụt như vậy ngày mai người quét dọn sân trường sẽ rất nhức đầu.
Lưu Thiên Minh vừa dễ dàng né tránh vừa mỉa mai.
Cơ hồ bắn hết phần máu trong súng, ngay cả chéo áo của Lưu Thiên Minh cũng không thể dính vào, điều này làm Phạm Đồng rất buồn bực. Tốc độ c