Cuộc Hành Trình Với Miếng Ngọc Quỷ
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3460 lượt.
người phát ra âm thanh khắp chung quanh.
- Không cần tìm, với ánh mắt của ngươi không nhìn thấy được động tác của ta đâu.
Thanh âm xa lạ kia lại vang lên bên tai Minh Diệu lần nữa:
- Diệp Trọng cùng ta có chút sâu xa, ta sẽ không làm gì bất lợi với con gái của hắn.
Đối phương nhắc tới Diệp Trọng, trong lòng Minh Diệu liền buông xuống mộtnửa. Nếu có thể biết được lai lịch của Diệp Tiểu Manh, vậy nói rõ đâykhông phải địch nhân, hơn nữa dùng Cổ Ấn kiếm trận tiêu hao quá nhiềulinh lực, không thể duy trì trong thời gian quá dài, Minh Diệu thoángsuy nghĩ liền thu hồi kiếm trận.
Tựa hồ bản năng dã thú cảm nhậnđược có cường địch đánh tới, Diệp Tiểu Manh đang nhìn lên bầu trời huýtdài lại chuyển thành gầm nhẹ, ánh mắt không ngừng tìm kiếm khắp chungquanh người.
- Nằm xuống đi!
Một đạo kim quang hiện lênsau gáy Diệp Tiểu Manh, Diệp Tiểu Manh té trên mặt đất không hề nhúcnhích, nhìn qua giống như đã mất đi tri giác.
- Tiểu Manh…
Minh Diệu vội vội vàng vàng chạy tới ôm lấy Diệp Tiểu Manh đang nằm trên mặt đất.
- Ha ha, quả nhiên rất có ý tứ, Diệp Trọng đúng là luôn làm cho ta có chút vui mừng!
Thanh âm xa lạ càng truyền càng xa: truyện copy từ tunghoanh.com
- Tiểu quỷ đeo mắt kính kia, chiếu cố nàng cho tốt!
Thanh âm dần dần biến mất không nghe thấy gì nữa.
Dưới ánh trăng thê lãnh, trên sân vận động phảng phất như bị long quyểnphong vừa cuốn qua, toàn bộ đều là những lỗ thủng khổng lồ, một ngườiđàn ông đeo mắt kính ôm một tiểu nữ sinh vóc người thấp bé ngây ngườitại chỗ, nữ sinh nằm cách đó không xa bởi vì đau đớn đã hôn mê bất tỉnh.
Diệp Tiểu Manh nhắm mắt lại, Minh Diệu nghe được hô hấp đều đều củanàng, thở phào nhẹ nhõm, cô gái nhỏ này tựa hồ như vừa ngủ thiếp đi,thỉnh thoảng còn chép chép miệng.
Đặt Diệp Tiểu Manh nằm lênchiếc ghế dài gần bên, Minh Diệu đi tới xem xét thương thế của a Trạchmột chút, gọi điện thoại kêu xe cứu thương. Đỡ a Trạch ngồi dậy, MinhDiệu chợt nghe được bên trong rừng cây có chút thanh âm.
Nhíu nhíu mày, Minh Diệu đề phòng hướng rừng cây đi tới.
Tàng cây bị vạch ra, một người đàn ông trung niên quần áo lam lũ đang tập tễnh bước ra ngoài, trên người có không ít vết thương.
- Ông là…
Minh Diệu nhìn thấy đi ra ngoài chính là nhân loại, thở phào nhẹ nhõm.
- Khái khái…
Người trung niên ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây:
- Có thuốc lá không?
Minh Diệu đi tới, lấy gói thuốc lá trong túi áo, đưa cho người trung niên một điếu, dùng bật lửa giúp hắn châm thuốc.
Người trung niên rít sâu một hơi:
- Khuya hôm nay thật đúng là minh tinh tụ họp, lại có thể gặp được Tần gia tiểu công tử!
Minh Diệu nhíu mày, cũng không tiếp lời:
- Ông được hiệp hội phái tới hỗ trợ sao? Vì sao lại biến thành như vậy?
- Khái khái, nói ra thật xấu hổ!
Phạm Đồng cười cười tự giễu:
- Nửa đường bị một con cương thi ngăn cản, thật đáng chế giễu.
- Cương thi?
Minh Diệu nhớ tới mùi máu tươi nhàn nhạt vừa thổi qua cùng thanh âm khôngbiết truyền đến từ nơi nào, trong lòng đột nhiên nhảy mạnh. Nói như vậyvừa hỗ trợ đánh Diệp Tiểu Manh trong trạng thái bạo tẩu ngất xỉu chínhlà con cương thi trong lời nói của người trung niên trước mắt này rồi.Với thương thế của người trung niên cùng thân thủ đánh ngất xỉu DiệpTiểu Manh mà xem, con cương thi kia tuyệt đối thật lợi hại, có lẽ có tới mấy trăm năm đạo hạnh.
- Xin hỏi họ gì?
Minh Diệu hỏi.
- Tôi là tiểu nhân vật, Tần gia tiểu công tử tự nhiên sẽ không biết loại người râu ria như tôi đâu.
Phạm Đồng cười hắc hắc hai tiếng:
- Tôi họ Phạm.
- Ông chính là Phạm Đồng?
Minh Diệu nghe được hắn tự xưng họ Phạm, trong lòng thầm giật mình. Họ Phạmnày cũng được xem như có tiếng, bên trong Linh giới xem như cũng có chút nổi danh, nhưng trong mấy chục năm gần đây một đời lại không bằng mộtđời, dần dần có chút xuống dốc.
Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơnngựa, có thể đánh người của Phạm gia bị thương thành như vậy, hơn nữacòn ngăn cản hắn đến đây hỗ trợ, lại đánh ngất xỉu Diệp Tiểu Manh, cònnói có sâu xa với Diệp Trọng, Minh Diệu cảm giác trong đầu có chút loạn, cương thi thần thần bí bí kia rốt cục có mục đích gì?
- Tần gia tiểu công tử lại biết tên của tôi, thật là vinh hạnh!
Phạm Đồng hắc hắc cười hai tiếng quái dị, giọng nói có chút âm dương quái khí.
- Tôi không phải là Tần gia tiểu công tử gì, tôi tên là Minh Diệu.
Minh Diệu cau mày, khẩu khí có chút lạnh lùng:
- Ông nghỉ ngơi một chút, xe cứu thương sắp tới.
Nói xong hắn đứng dậy tránh đi, lo chiếu cố cho Diệp Tiểu Manh.
Phạm Đồng ngẩng đầu nhìn bóng lưng Minh Diệu rời đi, cười hắc hắc, bóp tắttàn thuốc nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Mới vừa rồi chịu một kích lôi đình của Lưu Thiên Minh, mặc dù né được một chút, nhưng vẫn làm cho hắn bịthương ngoài da. So sánh với việc tổn thương thân thể, đả thương tronglòng càng thêm nghiêm trọng. Vốn tràn đầy tự tin, dần dần lại có chútdao động. Ba mươi năm trước hắn có thể viện lý do tuổi mình còn nhỏ công lực không đủ, nhưng chuyện