Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3504 lượt.

không giải thích được.
- Còn chưa tới thời điểm đổi mắt kính này!
Minh Diệu cười cười.
Hai người quay trở về nhà Minh Diệu, Minh Diệu ném túi lên sô pha, ngồi xuống thở hổn hển.
Vừa đi vào cửa Từ Mẫn liền đi vào phòng vệ sinh, đột nhiên bên trong truyền ra tiếng hét.
- Sao vậy chứ, không cho tôi yên tĩnh được một chút!
Minh Diệu thật không chút tình nguyện đứng dậy.
- Ngồi xuống!
Từ Mẫn chỉ chỉ chiếc ghế trong phòng vệ sinh.
- Chị lại muốn làm gì?
Minh Diệu cau mày hỏi.
- Đừng nói nhảm!
Từ Mẫn lấy trong túi xách ra một chai bọt cạo râu, thoa lên mặt Minh Diệu, thậm chí Minh Diệu cũng không biết nàng mua được từ lúc nào.
- Đừng nên nhúc nhích, lộn xộn coi chừng tôi cạo sai chỗ đó.
Từ Mẫn cầm dao cạo râu trong tay, dùng loại khẩu khí dụ dỗ trẻ con nhìn Minh Diệu nói.
Minh Diệu vốn định nói gì đó, nhưng nhìn thấy dao cạo râu lóe hàn quang lòelòe trong tay Từ Mẫn, đành ngậm miệng lại, biết điều ngồi xuống mặc choTừ Mẫn làm. Từ Mẫn chuyên tâm nhìn kỹ khuôn mặt Minh Diệu, dùng dao cạonhẹ nhàng cạo đi hàm râu lởm chởm của hắn. Minh Diệu ngây người ngồi nơi đó, bộ ngực đầy đặn của Từ Mẫn lúc ẩn lúc hiện trước mặt Minh Diệu, cóđôi khi Từ Mẫn cúi người xuống, Minh Diệu thậm chí có thể từ cổ áo nhìnthấy làn da trắng tuyết, điều này không khỏi làm cho hắn có chút hồi hộp nghĩ ngợi.

Tiếng gõ cửa vang lên, mẹ Từ Mẫn mở cửa,không khỏi sửng sốt. Không riêng mẹ Từ Mẫn, ngay cả tiểu Quất cũng sữngsờ tại chỗ, nhìn phản ứng của mẹ mình cùng con gái, Từ Mẫn rất hài lòngvới kế hoạch thay đổi chế tạo hình tượng cho Minh Diệu.
Mái tócngắn được cắt chỉnh tề, một thân âu phục màu nâu nhạt, làm người takhông khỏi cảm thấy hai mắt tỏa sáng. Gọng kính đen trên mặt mặc dù nhìn qua có chút quê mùa, nhưng lại hợp với gương mặt thanh tú mang theo một cỗ khí tức phong độ của người trí thức. Chiếc nút áo sơ mi tùy ý mở ra, lại mang chút ít phóng khoáng tiêu sái.
Nhìn tiểu Quất ngây người đứng tại chỗ, Minh Diệu đi tới ngắt khuôn mặt béo mập nhỏ nhắn của cô bé:
- Ở nhà với bà ngoại ngoan ngoãn, chú và mẹ của cháu sẽ quay về sớm thôi.
Tiểu Quất đi qua rỉ bên tai Minh Diệu:
- Nhìn không ra kẻ lang thang như anh bây giờ lại có hình có dạng, bâygiờ anh từ một tên quần áo lam lũ thăng cấp thành y quan cầm thú mất rồi đây.
- Gì?
Minh Diệu giận dữ:
- Cẩn thận tối nay tôi đem mẹ của cô bán qua Abu Dhabi đó.
- Hừ, anh ngay cả tôi cũng không bán được còn đòi bán mẹ tôi, để cho mẹtôi dùng một phát bắn vỡ đầu của anh ra, anh là tên buôn lậu!
Tiểu Quất bĩu môi khinh thường, lắc lư hai chùm tóc nhào vào vòng ôm của mẹ cô bé.
Nhà của Dương Bội Gia ở phía đông thành phố, hai người ngồi xe taxi đi tới trước cửa cư xá.
Từ Mẫn hít sâu một hơi, nhẹ nhàng khoác lên cánh tay Minh Diệu. Bộ ngựcmềm mại thỉnh thoảng cọ qua cánh tay không khỏi làm tâm thần Minh Diệucó chút nhộn nhạo. Hai người cứ nắm tay đi chậm trong tiểu khu, thân ảnh nhìn qua thật hài hòa, thật giống như đôi vợ chồng đang tân hôn ân ái.
Đi tới trước cửa, Từ Mẫn nhìn Minh Diệu cười cười:
- Xem biểu hiện của cậu đó.
Minh Diệu chỉ nhìn nàng, không nói lời nào.
Từ Mẫn buông xuống nỗi thấp thỏm trong lòng, đưa tay nhấn chuông cửa.


Theo Từ Mẫn giới thiệu, Minh Diệu mang theo nụ cười bắt tay những ngườibạn học của Từ Mẫn. Cử chỉ tiêu sái, nói năng nho nhã, điều này khôngkhỏi làm Từ Mẫn trợn mắt, vốn trước khi đến nàng đã chuẩn bị xong tâm lý giải thích với bạn bè vì sao Minh Diệu không thích nói chuyện, nhưngthật không nghĩ tới biểu hiện của Minh Diệu lại vượt ngoài sự dự liệucủa nàng thật lớn.
Đối với người đàn ông mà nàng vẫn luôn xem như chưa trưởng thành này, bây giờTừ Mẫn thật cảm giác có chút xem không hiểu hắn, bình thường lôi thôilếch thếch, nhưng có thể sửa sang lại hình dáng bên ngoài, thay đổi tạohình để đền bù vào. Nhưng bây giờ trên người Minh Diệu biểu hiện raphong độ cũng phải cần có thời gian dài hun đúc lắng đọng.
Minh Diệu phát giác ánh mắt Từ Mẫn nhìn chằm chằm hắn đến sững sờ, hỏi:
- Sao vậy? Có vấn đề gì? Sai chỗ nào sao?
Từ Mẫn lắc đầu:
- Không phải là sai lầm, mà là quả thật tốt quá, nếu không phải ngày đó tôi cùng cậu đi mua quần áo cùng cắt tóc sửa sang, tôi thậm chí đanghoài nghi cậu có phải là đồ giả mạo hay không. Chẳng lẽ một người saukhi thay đổi quần áo, nội hàm cũng sẽ gia tăng hay sao?
Nghe xong lời nói của Từ Mẫn, Minh Diệu chỉ cười không đáp.
Ngoại trừ công việc hiện tại, chính là đàm luận cuộc sống, phụng bồimột ít tiêu điểm đàm luận ngẫu nhiên, Minh Diệu tìm cái cớ đi lên sânthượng châm điếu thuốc hút.
Nhìn vào những nam nữ tham gia tụ hội, Minh Diệu cảm giác mình tựa hồ đưa thân vào trong buổi dạ vũ hóatrang, không riêng gì chính hắn, tất cả mọi người đang tham gia tụ hộiđều mang theo mặt nạ. Sau lưng những khuôn mặt hòa ái dễ gần, có lẽtrong lòng còn đang oán thầm, làm bộ khiêm tốn trước lời thổi phồng củangười khác, lại ỡm ờ tiếp nhận, đây đều là những kỹ xảo thư


XtGem Forum catalog