Nàng công chúa đến từ bóng đêm
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3507 lượt.
ờng dùng. Cóchút bực mình, Minh Diệu hít sâu một hơi không khí lạnh băng, cảm giáckhông khí như vậy mới là chân thực.
Buổi liên hoan bắt đầu,Từ Mẫn lại cảm thấy lo lắng không biết Minh Diệu có bêu xấu hay không.Không vì điều gì khác, đơn giản bữa tối lại dùng cơm tây, điều này làmTừ Mẫn thật không thích ứng. Dù nàng cũng chưa từng dùng qua mấy lần,ngay cả dao nĩa có dùng tay cũng không cách sử dụng, huống chi là bộdạng cà lơ phất phơ của Minh Diệu.
- Là người Trung Quốc lại ăn cơm tây làm gì chứ!
Từ Mẫn nhỏ giọng lẩm bẩm, không cầm lên dao nĩa, cũng không phải nàngkhông đói bụng, nhưng nàng không muốn gây ra chê cười trước mặt nhữngngười bạn học ngày trước. Nếu bàn về công việc thành tích, ngoại trừDương Bội Gia thì tới nàng, nhưng chính bởi vì như thế, nàng cơ hồ không có thời gian riêng tư để đi hưởng thụ chút sinh hoạt nhân sinh thườngngày.
- Nhìn tôi đây, làm theo tôi!
Thấy Từ Mẫn ngồi bên cạnh không nhúc nhích, Minh Diệu đoán ra đại khái, nhỏ giọng nói.
Nghe được lời nói của Minh Diệu, Từ Mẫn ngẩng đầu nhìn Minh Diệu, thìra đêm nay chuyện khiến cho nàng có thể mở rộng tầm mắt cũng không ít,Từ Mẫn thật sự có chút hoài nghi người trước mắt có phải đã giả mạo Minh Diệu hay không.
Động tác ưu nhã mà thành thạo của Minh Diệukhông riêng gì là Từ Mẫn, mà còn hấp dẫn ánh mắt của những người khác.Điều này không còn là động tác đơn thuần để điền đầy bụng, cơ hồ đã trởthành một loại nghệ thuật.
- Cậu…thường xuyên ăn thứ đồ này sao?
Từ Mẫn ở một bên nhỏ giọng hỏi.
- Đùa sao, sao được ăn chứ?
Minh Diệu nhíu mày:
- Bữa ăn này đủ cho tôi ra ngoài ăn cơm một tuần lễ.
- Vậy tại sao…
Minh Diệu cười thần bí:
- Có một số việc chỉ là nhìn hoàn cảnh thôi.
Ăn uống no đủ, tới thời gian nói chuyện phiếm, đặc biệt là những ngườiphụ nữ, líu ríu nói mãi không xong, mấy người đàn ông cũng gia nhập vào, tràng diện thật náo nhiệt.
Minh Diệu cảm giác có chút không thú vị, liền đứng dậy đi dạo chung quanh.
Ngôi nhà của Dương Bội Gia xác thực rất lớn, nghe nói là do cha mẹ củanàng để lại cho nàng. Trên một vách tường phòng khách treo thật nhiềuhình, cũng không thiếu đủ loại văn bằng, Minh Diệu thật hứng thú chậmrãi đi qua quan sát.
Đánh giá đủ loại huy chương treo trêntường, Minh Diệu không khỏi cảm thán, thì ra Dương Bội Gia thật đúng làcó chút bản lĩnh thật sự, có nhiều thứ không phải chỉ dựa vào việc vuốtđuôi cấp trên hay vóc người gương mặt là có thể lấy được.
- Đây là thành tích vài năm nay của tôi!
Dương Bội Gia đi tới:
- Nhìn những thứ này tôi mới có thể xác định mấy năm qua tôi không hề nằm mơ.
- Những vật này đúng là chân tài thực học!
Minh Diệu nhỏ giọng huýt sáo, cũng không lộ ra vẻ mất lịch sự:
- Nhìn không ra cô gái xinh đẹp như cô lại có thể từ tầng dưới chót đánh lên từng bước!
Dương Bội Gia cười cười:
- Năm đó ở trong trường cảnh sát, thành tích của tôi không tính là kémcỏi nhất, nhưng không tốt lắm, cơ hồ mọi người đều không tin tưởng tôi,bao gồm huấn luyện viên, bạn học, cha mẹ, bạn bè, thậm chí có lúc chínhmình cũng cảm thấy cả đời này mình chỉ có thể đánh máy trong văn phònghay pha trà pha cà phê cho lãnh đạo…Nhưng thật sự không hề nghĩ đến, tôi lại đột nhiên giống như đi đại vận, mỗi khi có vụ án lớn, cũng sẽ chotôi tham gia, hơn nữa còn hết sức đúng dịp để cho tôi phát hiện chút ítđiều mấu chốt. Thật ra nếu nói rõ ràng, tôi có thể ngồi vào vị trí bâygiờ, chỉ có thể nói vận khí của tôi thật sự là quá tốt.
- Có nhiều thứ cũng không phải có vận khí thì có thể lấy được!
Minh Diệu lắc đầu:
- Chỉ có thể nói đây là vật của cô, tự nhiên cô sẽ nhận được, nếu không phải vật của cô, dù cầm trong tay cũng sẽ bay đi.
- Đây là tôi nên được sao?
Dương Bội Gia nhỏ giọng lẩm bẩm, Minh Diệu không nghe thấy được.
- Cái gì?
- Không có gì!
Dương Bội Gia lắc đầu:
- Từ Mẫn là người có thành tích tốt nhất năm đó, cũng là người chăm chỉ nhất, nàng có thành tích bây giờ mới đúng là tài năng thật sự.
Minh Diệu cũng không tiếp lời, trong giọng nói của Dương Bội Gia cóchút hâm mộ, điều này làm cho Minh Diệu có chút không giải thích được.Nàng đã làm được chuyện mà cả Từ Mẫn cũng không làm được, còn có điều gì đáng để cho nàng phải hâm mộ?
- Bội Gia!
Bạn học ở xa xa nhìn Dương Bội Gia vẫy vẫy tay:
- Mau tới đây, các nàng nói tìm người mai mối cho cô đây!
- Xin lỗi không tiếp được, mời tùy ý!
Dương Bội Gia nhìn Minh Diệu cười xin lỗi, bước nhanh đi tới.
Trên tường có một bức ảnh hẳn là chụp lúc tốt nghiệp của nhóm bạn TừMẫn hấp dẫn ánh mắt Minh Diệu, hắn không uổng sức lực tìm được Từ Mẫnnăm xưa còn mang theo khí tức ngây thơ thiếu nữ, mà Từ Mẫn hiện tại đãvô cùng thành thục.
- Ân, xem ra bộ ngực năm đó của Từ Mẫn cũng đã là lớn nhất!
Minh Diệu so sánh một chút, gật đầu.
- Nhìn gì đó?