pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3515 lượt.


Từ Mẫn thấy một mình Minh Diệu đứng đó xem hình, liền đi tới.
- Đi về hỏi bác gái một chút, xem thử bà ấy mỗi ngày đã cho chị ăn thứ gì mà nuôi lớn chị!
Minh Diệu làm ra vẻ lạ lẫm nói.
- Tại sao?
Từ Mẫn có chút kỳ quái.
- Tôi nghĩ hẳn nên đổi sách nấu ăn cho Tiểu Manh thôi.
Hai người đi tới sân thượng, Minh Diệu châm một điếu thuốc. Từ Mẫn cũng lộ ra chút mệt mỏi, không nghĩ tới buổi tụ hội với bạn học thuở xưa hẳn phải thật ấm áp trong bất tri bất giác lại biến thành đại hội đeo mặtnạ ganh đua so sánh, mà Từ Mẫn vốn có chút thẳng tính không quá thíchứng những thứ này.
- Thành thật nói đi, cậu còn có bao nhiêu chuyện gạt tôi?
Từ Mẫn nhìn lên bầu trời đầy ánh sao, đột nhiên hỏi một câu.
- Gạt chị? Chuyện gì?
- Cậu cứ nói đi?
Từ Mẫn thấy không ai chú ý, níu lấy lỗ tai Minh Diệu:
- Những động tác kia của cậu, nói năng, còn có phương pháp ăn cơm tây, cũng là học được hay sao?
- Nhẹ chút nhẹ chút, đau!
Minh Diệu tránh khỏi ma chưởng của Từ Mẫn:
- Trên ti vi thôi, trên ti vi thường biểu diễn, nhìn nhiều sẽ có lợi cho chị đó.
- Cậu cứ tiếp tục lừa gạt đi!
Từ Mẫn hiển nhiên không tin lời của Minh Diệu.
Nhìn những nam nam nữ nữ đang đàm luận vui vẻ bên trong phòng, MinhDiệu cảm giác mình có chút không thích hợp, hoặc là nói, hắn và nhữngngười này không phải cùng một đường.
Mấy người phụ nữ đang vây quanh Dương Bội Gia, hẳn đang giới thiệu bạn trai cho nàng.
- Dương Bội Gia vì sao tới giờ này vẫn chưa có bạn trai?
Minh Diệu hỏi Từ Mẫn.
- Tại sao? Cậu có ý nghĩ rồi sao?
Từ Mẫn nghiêng đầu nhìn Minh Diệu:
- Tôi có thể suy nghĩ để giới thiệu cho cậu thế nào?
- Không cần!
Minh Diệu lắc đầu:
- Chức vị của lão bà nếu cao hơn lão công, sẽ dễ dàng sinh ra mặc cảm tự ti.
Từ Mẫn nhìn vẻ mặt của Minh Diệu, che miệng nở nụ cười.
- Lúc ấy khi còn ở trong trường cảnh sát, người theo đuổi nàng cũngkhông ít, hơn nữa cũng có nghe nói qua nàng quen một bạn trai, thậm chíđã đến mức sắp cưới, nhưng về sau lại không biết vì sao hai người chiatay, nghe nói còn do Bội Gia chủ động yêu cầu, về sau khi nàng đi lêncương vị, cũng có không ít thanh niên tương lai hứa hẹn theo đuổi nàng,đáng tiếc nàng không tiếp nhận ai.
Từ Mẫn nói tới đây, lại nghĩ đến người chồng đã ly hôn, không khỏi cảm thán:
- Công việc này của chúng tôi, muốn tìm một người đàn ông biết bao dung thật khó khăn vô cùng.
- Yên tâm đi, chị sẽ còn gả ra ngoài được thôi.
Minh Diệu an ủi Từ Mẫn:
- Điều kiện của chị không tệ, chắc chắn sẽ có người biết nhìn, nói không chừng có thể làm bà lớn.
- Tiểu tử, cậu biến đổi cách nói muốn cho tôi làm vợ bé người ta sao?
Từ Mẫn níu lấy lỗ tai Minh Diệu.
- Đau đau đau đau…
Minh Diệu bịt lỗ tai, lại không dám lớn tiếng la lên:
- Tôi sai lầm rồi sai lầm rồi, nếu thật sự không ai muốn không phải còn có tôi sao?
Từ Mẫn đột nhiên sửng sốt, Minh Diệu nhân cơ hội trốn thoát tay nàng.
- Wow, đau chết tôi rồi, chị làm cảnh sát chứ không phải làm đồ tể a!
- Lời đã nói phải nhớ giữ đó!
Từ Mẫn cúi đầu, bước nhanh vào phòng.
- Nhớ giữ? Nhớ giữ cái gì?
Minh Diệu đứng một mình xoa xoa lỗ tai sững sờ tại chỗ.
Có lẽ thật sự không chịu được các bạn học cuồng oanh loạn tạc, DươngBội Gia mượn cớ đi vệ sinh trốn vào phòng không thấy đi ra.
Minh Diệu duỗi lưng mệt mỏi, nhìn đồng hồ, đã 12h đêm, là lúc nên trở về. Minh Diệu châm một điếu thuốc,dự định hút xong sẽ lôi kéo Từ Mẫn về nhà.
Một hương thơmngát bức người bay vào trong mũi Minh Diệu, mặc dù không nồng đậm nhưnglại làm người ta có cảm giác thấu triệt nội tâm, chẳng qua hương thơmkia mang theo khí tức huyết tinh làm Minh Diệu không khỏi nhíu mày.
Trong lúc Minh Diệu còn đang suy tư, Từ Mẫn từ trong phòng đi ra:
- Đã muộn rồi, chúng ta về đi thôi.
- Chị có ngửi được hương thơm hay không?
Minh Diệu cau mày hỏi.
- Ngửi được.
Từ Mẫn gật đầu:
- Tựa hồ là hương thơm hoa quỳnh, rất dễ chịu.
Minh Diệu còn định mở miệng hỏi thêm, bên trong nhà lại truyền đếntiếng thét chói tai của nữ nhân, thanh âm bén nhọn gần như có thể chấnvỡ thủy tinh.
- Chuyện gì?
Minh Diệu bước nhanh vào phòng, hỏi người phụ nữ vẻ mặt kinh hoảng đang chạy ra khỏi phòng vệ sinh.
- Bội Gia…Bội Gia…
Người phụ nữ bởi vì hoảng sợ cùng sợ hãi, nói chuyện cũng đã lắp bắp:
- Bội Gia chết rồi…


Một người đàn ông nhìn qua tương đối tỉnh táo đi tới bên cạnh Dương BộiGia, ngồi xổm xuống, đưa tay thử xem mạch đập của Dương Bội Gia, lắcđầu.
- Làm sao…vì sao lại…
Mấy người phụ nữ có chút thất kinh:
- Mới vừa rồi còn thật tốt…bây giờ phải làm gì?
Minh Diệu đứng phía xa nhìn thấy hết thảy, bất đắc dĩ lắc đầu, cả phòng đềulà cảnh sát, lại còn hỏi ra v