Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3559 lượt.

h sáng chợt lóe chợt tắt là nơi duy nhất cóthể khiến cho Từ Mẫn cảm thấy một tia ấm áp.
Mặc kệ như thếnào, hiện tại tìm được tên béo lôi thôi kia tới cứu Minh Diệu mới làquan trọng nhất. Từ Mẫn đi dọc theo con đường về phía trước.
Bên tai ngẫu nhiên nghe được tiếng kêu không biết từ nơi đâu truyền tới. Thê lương bi thảm giống như là tiếng khóc thét của người trước khi chết vậy. Điều này làm cho Từ Mẫn cảm giác da đầu run lên. Nàng nhớ kỹ lờiAda nói, kiên quyết không quay đầu nhìn lại, ánh mắt nhìn thẳng về phíatrước, từng bước một đi thẳng về phía trước.
Đột nhiên, Từ Mẫncảm giác dường như có người đi ngang qua bên mình, mạnh mẽ đụng phải bảvai của nàng, có chút đau đớn. Theo bản năng nàng muốn quay đầu nhìnlại, trong đầu nhớ tới lời nói của Ada, mạnh mẽ dừng cái cổ đang chuyểnđộng về phía sau lại, khiến cho cơ cổ có chút căng cứng lại.
- Ta chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, ta không sợ, ta không sợ.
Từ Mẫn vừa lẩm bẩm trong miệng, vừa giữ thẳng cổ đi thẳng về phía trước, động tác có chút máy móc.
- Thật không phải, vừa mới đụng vào ngươi.
Phía sau Từ Mẫn truyền tới thanh âm trâm thấp của một bà già.
- Không có sao chứ, người trẻ tuổi?
Một cỗ khí lạnh thổi tới gáy Từ Mẫn, khiến nàng rùng mình một cái. Một cánh tay khô vàng đặt lên vai nàng.
- Nam mô a di đà phật, nam mô a di đà phật.
Từ Mẫn nhắm mắt lại, niệm kinh phật, không dám trả lời. Nàng quơ quơ bả vai, muốn hất cánh tay trên vai xuống, lại phát hiện cánh tay khô vàngkia tựa như sinh trưởng ở trên vai của nàng, hất như thế nào cũng khôngra.
- Như thế nào, chẳng lẽ là kẻ điếc?
Thấy Từ Mẫn không trả lời, thanh âm của bà già phía sau lại vang lên, vừa như đang hỏi Từ Mẫn, lại như đang lầm bầm.
- Không đúng, đến nơi này, cho dù là kẻ điếc cũng có thể nghe thấy thanh âm.
Dường như là vì muốn xác định xem Từ Mẫn có thể nghe thấy lời của mìnhhay không, bà già kia tựa hồ là đưa cả thân thể đè lên trên lưng Từ Mẫn, ở bên tai Từ Mẫn hô to.
- Này, có thể nghe thấy không?
Từ Mẫn cố chịu đựng tiếng kêu la thật lớn bên tai, xem như là thật sự không nghe thấy gì, tiếp tục đi nhanh về phía trước.
Từ Mẫn quơ quơ thân thể, muốn lắc cho lão thái bà đang ở trên lưng kiarơi xuống. Nhưng vô luận nàng lắc như thế nào, bà già kia cũng giống như là cái cây mọc ở trên lưng, không hề nhúc nhích.
- Không nghe được lời ta nói còn đi tới đi lui, người này thật là kỳ quái.
Bà già kia vừa than thở, vừa hướng tới bả vai Từ Mẫn bò lên.
Từ Mẫn nhắm mắt lại, vừa đi vừa muốn giãy ra khỏi bà già trên vai.
- Này, ngươi có thể thấy ta không?
Thanh âm của bà gia lại truyền đến tai Từ Mẫn, còn mang theo cả một cỗkhí lạnh đánh vào má phải của nàng, có cả một cỗ tanh hôi.
TừMẫn chậm rãi mở một kẽ nhỏ ở mắt phải, dùng dư quang hướng về phía bảvai của mình nhìn lại, chỉ nhìn một chút, nàng liền sợ tới mức nhắm chặt mắt lại.
Bà già kia ngồi ở trên vai Từ Mẫn, đưa hơn một nửathân mình xuống trước mặt Từ Mẫn. Thần tình nhăn nheo, một con mắt màuđục rớt ra khỏi vành mắt, nhìn vào chỉ thấy có vô số dây thần kinh nốiliền lại, còn không ngừng lay động. Miệng đầy răng vàng, còn dính khôngít vết màu, tựa như là vừa mới uống qua máu người.
- Khách khách.
Tiếng cười âm dương quái khí truyền tới tai Từ Mẫn.
- Thì ra là ngươi giả vờ.
Bà gia đưa cánh tay khô vàng quơ quơ ở trước mắt Từ Mẫn.
- Ngươi giả bộ nhìn không thấy nghe không được là có thể được sao ?
Trong lòng Từ Mẫn có chút luống cuống, nàng đi nhanh về phía trước, vừa đi vừa đung đưa thân thể, muốn lắc cho lão thái bà này rơi xuống dưới.
- Ngươi đã nhìn không thấy, ngươi cũng nghe không được, như vậy không bằng để ta móc đôi mắt của ngươi ra đi.
Bà già kia cười quái dị hai tiếng, chìa hai ngón tay kia ra muốn móc đôi mắt của Từ Mẫn.
Từ Mẫn thật sự là chịu không nổi, nàng quát to một tiếng, bắt lấy taycủa bà già kia, dùng sức kéo nó xuống khỏi vai mình, hung hăng ném lêntrên mặt đất, hướng về phía trước chạy nhanh tới.
- Khách khách khách khách.
Bà già kia không biết đã đuổi tới từ khi nào, vừa cười quái dị vừa túm lấy cánh tay của Từ Mẫn.
- Đi theo ta, cùng nói chuyện với ta, theo ta.
Từ Mẫn liều mạng giãy ra khỏi cánh tay của bà già kia, chạy nhanh vềphía trước. Bốn phía sương mù dày đặc. Từ Mẫn cũng không biết đã chạyđược bao lâu. Nhưng mà mặc kệ nàng chạy nhanh thế nào, bà già kia luôntheo sát phía sau nàng, trong miệng không ngừng nói muốn bắt Từ Mẫn theo cùng nói chuyện. Ánh sáng của nhánh thủy tinh trên cổ càng ngày càng ảm đạm, nhưng mà Từ Mẫn không có tinh lực chú ý.
Từ Mẫn há hốcmiệng thở hổn hển, thân thể nặng nề giống như là đeo trì, nàng cảm giácthể lực của mình càng ngày càng ít. Nếu là trong tình huống bình thường, chạy bộ một đoạn đường như vậy đối với Từ Mẫn mà nói, bất quá là chuyện trẻ con mà thôi. Nàng luôn có tự tin đối với thể lực của mình, nhưng mà hôm nay không biết là vì cái gì, chỉ là một đoạn đường ngắn ngủi, TừMẫn cũng đã cảm giác mình sắp hư thoát rồi.
- Khá