Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343351
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3351 lượt.
phú, và thỏa mãn lòng hư vinh của mình.
Minh Diệu lại lấy một điếu thuốc trong túi ra, đưa lên miệng và đốt.
- Chỉ có đối lập với người bình thường, bọn họ mới có cảm giác được sự ưu việt của mình.
- Vậy còn ngươi thì sao?
Từ Mẫn nhìn Minh Diệu hỏi.
- Ngươi có năng lực người bình thường không có, lại không phải người của hiệp hội.
- Ta sao?
Minh Diệu dùng tay gãi gãi cái mũi.
- Xem như người ngoài cuộc đi, lặng lẽ nhìn thế giới, mới có thể thấy rõ ràng hơn.
Lúc này, có tiếng đập cửa, tiểu Trương cục cảnh sát đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Minh Diệu ngồi ở chỗ kia, gật đầu chào hỏi.
- Chuyện gì?
Từ Mẫn hỏi, nàng biết rõ, nếu không có chuyện đặc biệt trọng yếu, tiểuTrương sẽ không tìm nàng, hiện tại Từ Mẫn vẫn đang tìm cơ hội rèn luyệntiểu Trương, để cho tiểu Trương có thể tự đảm đương một phía, cảnh sátlàm việc nhiều năm như vậy, Từ Mẫn hơi mệt một chút, muốn nghỉ ngơi thật tốt.
- Đại tỷ, bên ngoài có người tới báo án, nói con gái củahắn mất tích, bốn giờ sáng hôm nay còn tiếp điện thoại, sau khi rời khỏi đây lại không quay về, gọi điện thoại cũng không có người nghe.
- Nói cụ thể.
Từ Mẫn ý bảo tiểu Trương ngồi xuống nói tiếp.
- Chuyện này như thế nào?
Từ Mẫn hỏi:
- Bất mãn mà mất tích thì trước 24 giờ không thể lập án, có tình huống gì đặc biệt sao?
- Nếu không ta đi ra ngoài trước nhé?
Minh Diệu thấy tiểu Trương và Từ Mẫn bàn công sự, cảm giác mình nên tránh đi một lúc.
- Không cần!
Từ Mẫn ngăn cả Minh Diệu, nói:
- Nói không chừng chúng ta còn nhờ ngươi giúp đỡ, dùng phương pháp của ngươi.
- Vậy sao, ta cảm thấy ngươi tốt nhất nên nhìn thấy người báo án.
Tiểu Trương xấu hổ gãi gãi đầu.
- Không phải buổi chiều ngươi bảo chúng ta chú ý tới bạn trai của ngườichết Trần Viêm kia nhiều hơn một chút hay sao? Người mất tích hình nhưcũng là đồng sự của hắn.
Minh Diệu và Từ Mẫn sững sờ, chẳng lẽ có quan hệ với Tống Tân? Minh Diệu chưa bao giờ tin tưởng vào sự trùnghợp, hắn và Từ Mẫn liếc nhau, Từ Mẫn gật gật đầu, đứng dậy.
- Đi, đi xem.
Tiểu Trương dẫn hai người đi gặp người báo án, lão đầu tự xưng là cha của nữ hài.
- Lão tiên sinh, trước không cần phải gấp, người trẻ tuổi buổi tối đi rangoài chơi cả đêm không về cũng là chuyện rất bình thường hiện giờ, cókhả năng nàng và bạn bè của mình đi ra ngoài chơi cũng không chừng.
Phụ trách tiếp đãi là một nữ cảnh sát an ủi lão đầu.
- Không có khả năng.
Lão đầu lắc đầu.
- Con gái của ta ta biết rõ, nó chưa bao giờ rời khỏi nhà khi trời tối,hơn nữa rạng sáng vẫn thấy nghe máy, đồng chí cảnh sát, hỗ trợ tìm còngái của ta đi, ta rất sợ nó xảy ra chuyện gì đó.
- Đại gia, ta là tổ trưởng của tổ điều tra, ta họ Từ.
Từ Mẫn ngồi xuống gật đầu với lão đầu.
- Trước không nên gấp, đem quá trình diễn ra nói rõ cho chúng ta nghe, chúng ta sẽ tìm giúp ngài.
Lão đầu an ổn cảm xúc một chút.
- Lúc bốn giờ sáng, đột nhiên điện thoại vang lên, ngươi biết, ta lớntuổi, ngủ rất ít và không sâu nên bừng tỉnh. Nghe thấy con gái của tađang nói chuyện với một người nào đó trong điện thoại, sau đó vội vàngmặc quần áo đi ra ngoài, ta chưa biết chuyện gì, liền hỏi nó, nó nóiđồng sự có chuyện quan trọng nhờ nó giúp, đi xuống dưới lầu, sẽ nhanhchóng quay lại, kết quả ta chờ tới sáu giờ sáng, nó cũng không có trởlại, ta có gọi điện tới di động nhưng không có ai bắt máy. Ta vốn chorằng nó đã đi làm, nhưng đến lúc tan việc, nó còn không có trở lại, tacó gọi điện thoại tới công ty của nó để hỏi. Kết quả nghe người ta nói,hôm nay nó không có đi làm.
- Biết rõ người điện thoại là ai không?
Minh Diệu đặt câu hỏi.
- Không biết, nó không có nói!
Lão đầu lắc đầu, nói:
- Chỉ nói là có chuyện cần đi.
- Có phải là đến nhà người thân hoặc bạn bè không?
- Không biết.
Lão đầu lắc đầu, nói:
- Ta đã điện thoại hỏi bạn bè của nó và những người thân quen, nhưng không ai thấy nó tới nhà cả.
Từ Mẫn nhìn kết quả báo án, Tô Nham, nữ, 24 tuổi, quả nhiên là người cùnglàm tại công ty của Tống Tân, hơn nữa còn là đồng sự cùng làm tại một bộ môn.
- Yên tâm đi, đại gia.
Từ Mẫn gật đầu nhìn lão đầu.
- Chúng ta sẽ cố hết sức tìm con gái lại giúp ngài, ngài hãy đi về trướcđi, nếu có tin tức chúng ta sẽ thông tri cho ngài trước tiên.
- Chờ một chút.
Đột nhiên Minh Diệu mở miệng hỏi:
- Thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, con gái của ngài có bạn trai chưa?
- Không có!
Lão đầu lắc đầu, nói:
- Nó còn nhỏ, gia giáo nhà chúng ta rất nghiêm, nó chưa từng qua lại với bạn trai.
Nhìn thấy lão đầu báo án đi ra khỏi cục cảnh sát. Từ Mẫn quay đầu lại, nhìn Minh Diệu, hỏi:
- Hỏi có bạn trai hay không là có ý gì?
- Ta chỉ muốn biết cô bé này có còn là xử nữ hay không thôi, nhưng lại không thể hỏi quá trực tiếp.
Minh Diệu cầm tấm hình lão đầ