Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3758 lượt.
u đưa, phía trên là một nữ hài đang cười vui vẻ, vừa nhìn đã biết tính cách sáng sủa hoạt bát.
- Trên đời này không có chuyện trùng hợp như vậy, cô bé này rất có thể đã bị Tống Tấn gọi đi.
- Làm sao ngươi biết?
Minh Diệu không nói gì, nữ quỷ đêm qua bị Diệp Tiểu Manh đánh thành suy yếu, trong thời gian ngắn không thể khôi phục nguyên khí, không cần phải nói tới chuyện đi ra ngoài hại người, cho dù có cũng tuyệt đối không đi xađược. Nhưng Minh Diệu lại biết một phương pháp tương đối độc ác, có thểlàm cho nữ quỷ khôi phục lực lượng trong thời gian ngắn nhất, hơn nữacòn trở nên hung ác hơn trước kia, càng thêm lợi hại, mà loại phươngpháp này, cần máu của một xử nữ.
Điện thoại vang lên lúc nửa đêm, Tô Nham có chút buồn bực. Vốn đang ngủ ngon, không nghĩ tới đột nhiênbị điện thoại đánh thức, nhìn ra ngoài trời, mới rạng sáng hơn bốn giờ.
Là ai điện thoại tới vào sáng sớm như vậy, Tô Nham cảm thấy kỳ quái, nàng cầm lấy điện thoại, là một dãy số lạ không quen.
- Tô Nham đây, ai thế?
- Là ta, Tống Tân!
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.
- Tống... Tống Tân?
Nghe được âm thanh của Tống Tân, Tô Nham cũng cảm thấy sửng sốt. Tên TốngTân này, nửa tháng nay không tới công ty, gọi điện cũng không tìm đượcngười, cũng không có xin nghỉ phép, tin tức cũng không có, nhưng khôngngờ lại gọi điện cho nàng vào lúc bốn giờ sáng.
- Ân, ta có chút chuyện, muốn nhờ ngươi hỗ trợ!
Tống Tân nói bên đầu dây bên kia, mang theo giọng nói ấm áp.
- Xảy ra chuyện gì?
Tô Nham không đợi Tống Tân nói chuyện, liền bổ sung một câu:
- Trước tiên ta phải nói rõ, nếu vay tiền, tối đa chỉ có thể cho ngươi mượn vài ngàn, nhiều hơn ta không có đâu.
- Ân... Không phải vấn đề tiền!
Tống Tân lại nói bên đầu dây bên kia.
- Nhưng ta thật sự đang gặp phiền toái lớn, cần ngươi giúp ta.
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Tô Nham có chút kỳ quái, quan hệ giữa nàng và Tống Tân không tệ, trongcông ty cũng thường nói chuyện phiếm với nhau. Nếu là vay tiền, với quan hệ giữa nàng và Tống Tân, tối đa cũng chỉ có thể cho hắn vay mấy ngànđồng, nhiều hơn lại không được. Nhưng Tống Tân nói không phải vay tiền,điều này làm cho Tô Nham cảm thấy rất buồn bực, nàng có thể giúp đỡ cáigì chứ?
- Trong điện thoại khó mà nói hết.
Tống Tân thở dài trong điện thoại, thanh âm có chút uể oải.
- Có thể ra đây được không? Ta đang ở ngay dưới lầu nhà của ngươi, không làm mất bao nhiêu thời gian của ngươi đâu.
- Hiện tại sao?
Tô Nham nhìn qua cửa sổ, hơn bốn giờ nên trời còn chưa sáng rõ, nhưng từánh sáng của điện thoại vẫn có thể nhìn thấy được, trong loại thời tiếtgiá rét này, có rất ít người đi ra khỏi nhà tập thể dục, huống chi vàođêm tối thế này.
- Làm ơn đi, nhân mạng quý giá, hơn nữa bạn bè của ta không nhiều lắm, người có thể nhờ giúp đỡ lại càng ít.
Trong lời nói của Tống Tân mang theo vẻ cầu khẩn.
- Được rồi.
Tô Nham thở dài, thích chõ mũi vào chuyện người khác, dễ mềm lòng, là tính cách của Tô Nham. Đương nhiên nàng không thể vô tình mà cự tuyệt yêucầu của Tống Tân, huống chi Tống Tân đã ở dưới lầu.
Tô Nham liềnmặc mấy lớp quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng âm thanh điện thoạivang lên đã đánh thức cha nàng đang ngủ ở phòng kế bên. Lúc Tô Nham đigiày, cha nàng thò đầu từ phòng ra.
- Mới hơn bốn giờ, con muốn đi đâu à?
- Có người bạn xảy ra chuyện, cần con hỗ trợ, rất nhanh sẽ trở lại.
Tô Nham mang giày vào.
- Không cần lo lắng, con chỉ đi xuống lầu thôi, sẽ lên nhanh thôi mà.
- Bên ngoài lạnh lắm, mặc nhiều quần áo vào.
Cha nàng dặn dò.
- Biết ạ!
Tô Nham phủ thêm một lớp áo khoác ngoài, vội vã chạy ra cửa.
Từ trên lầu đi xuống, Tô Nham nhìn khắp bốn phía, nhưng không có nhìn thấy thân ảnh của Tống Tân, gió lạnh thổi qua, Tô Nham rùng mình, rạng sángmùa đông rất lạnh, đèn ven đường đã hỏng mất, chỉ có vài cái còn sáng,nhưng vì như thế, cảnh trời tối rất âm trầm.
- Đúng là đáng chết, đã gọi mình đi xuống, còn tránh đi nơi nào thế?
Tô Nham lầm bầm vài câu, vừa định lấy di động ra gọi cho Tống Tân, nhưnglại nhìn thấy trong một góc âm u không xa, có một bóng người đi ra.
- Tống Tân? Là Tống Tân sao?
Bóng người đứng ở một góc nhỏ cho nên đèn đường không có chiếu tới, Tô Nham thấy không rõ lắm, nhỏ giọng gọi vài tiếng.
Nghe thấy Tô Nham gọi, bóng người đi từ từ tới trước mặt nàng. Một bước haibước ba bước, từ từ đi tới, lúc này Tô Nham mới nhìn rõ, người này mặcmột bộ áo khoác cực lớn, mang theo mũ len và mang kính râm, ngoài miệngcòn đeo một bộ khẩu trang, cho nên không nhận ra đó là ai, bây giờ làrạng sáng, trên đường vẳng vẻ không người qua lại, mà cách ăn mặc nhưvậy lại giống mấy tên biến thái và sát thủ giết ngườ