Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3338 lượt.

ở trước mặt của nữ nhân chứ.

- Một chút là bao nhiêu?

- Một lượng nhỏ là đủ, nhưng máu chỉ được sử dụng với tư cách là thuốcdẫn, ngươi biết, hiện tại muốn tìm nữ nhân tuổi lớn hơn 18 mà vẫn còn là xử nữ, còn khó hơn đi tìm khủng long nhiều. Ta suy nghĩ, trong tất cảnữ nhân mà ta quen biết, cũng chỉ có ngươi là người có phong cách chínhphái, cho nên mới đi tìm ngươi.

- Được rồi.

Tô Nham gật đầu, nói:

- Ta giúp ngươi là được chứ gì.

- Rất đơn giản.

Tống Tân lấy trong túi quần một cái bình nhỏ, trong bình nhỏ có chất lỏng trong suốt, cũng không biết là cái gì.

- Ngươi chỉ cần nhỏ vài giọt vào đây là được rồi.

- Được rồi.

Tô Nham thở dài một hơi, cau màu nhìn ngón tay của mình, sau đó hung dữ liếc nhìn Tống Tân, nói:

- Nhớ rõ ngươi thiếu nợ ta, ta sợ đau nhức nhất đấy.

Nói xong, liền cắn nát ngón trỏ của mình.

- Này, ta lắm miệng hỏi một câu.

Tống Tân ho khan một tiếng.

- Ngươi... Là xử nữ chứ?

- Xéo đi, muốn hay không!

Tô Nham xấu hổ một chút, nói:

- Không cần thì ta về nhà, không ngờ ngươi không biết xấu hổ đi hỏi nữnhân câu này, người ta đã lớn như vậy, ngay cả bạn trai cũng chưa cóđấy!

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Tống Tân cười hắc hắc hai tiếng, mở nắp chai.

- Nhỏ vào đây là được rồi.

Miệng bình vừa mở ra, một mùi gay mũi trong bình bay ra, Tô Nham cảm thấy đầu óc chóng mặt choáng váng, sau đó mất đi tri giác.

Đợi tới lúc Tô Nham mở mắt ra, trước mắt chính là bóng tối. Hai mắt giốngnhư bị cái gì đó che kín, bản thân nàng nằm trên một cái mặt bằng thôráp, nàng giãy dụa một chút, phát hiện tứ chi cũng không thể nhúc nhích, hình như bị buộc chặt. Bên tai thỉnh thoảng nghe được âm thanh tí táchtruyền tới. Hơn nữa còn có một cảm giác đau đớn như tứ chi bị xé ráchtruyền tới.

- Tống Tân, Tống Tân, chuyện gì xảy ra thế?

Tô Nham gọi lớn.

- Cứu mạng a, cứu mạng a.

Nhưng nàng gọi không có chút tác dụng nào, không biết tại sao, Tô Nham có cảm giác cổ tay và cổ chân ướt sũng, nương theo đó là cảm giác đau đớn.Nàng cảm giác có chút chóng mặt, tứ chi vô lực.

Đột nhiên trướcmặt xuất hiện một đạo ánh sáng, tấm vải che mắt cũng mở ra, Tô Nham cóthể nhìn rõ. Bây giờ mình đang ở trong một căn phòng nhỏ, cửa sổ bốnphía đều bị đóng đinh, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng qua khe ván, hiệntại đã là hừng đông, tứ chi bị xích sắt thô to khóa cứng lại, không cách nào nhúc nhích, hơn nữa hai cổ tay và cổ chân, đều có vết thương, máutươi của mình không ngừng từ vết thương chảy ra, cảm giác ướt sũng và âm thanh tí tách mà mình nghe, chính là máu từ miệng vết thương chảy ra.

- Tống Tân, ngươi là đồ hỗn đãn, ngươi là đồ biến thái, ngươi muốn làm gì vậy?

Tô Nham thấy rõ, người cỏi bỏ tấm vải che mắt của nàng, chính là tên TốngTân lúc sáng gọi nàng ra ngoài. Tống Tân lúc này, đã bỏ kính râm và khẩu trang ra rồi, đang dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng nằm trên bệ đá.

- Hỗn đản, ngươi là đồ biến thái, ta muốn báo động. Ta cảnh cáo ngươi,mau thả ta ra, cha ta biết rõ ta đi ra ngoài. Nếu như ta chưa trở về,nhất định sẽ báo cảnh sát tìm ta, đến lúc đó bắt ngươi đi ngồi tù, ngươi là đồ bắt cóc, dám làm ta bị đả thương.

Tô Nham chửi rủa mười tám đời của Tống Tân.

- Xem ra ngươi vẫn còn nhiều khí lực, quá tốt.

Tống Tân lạnh lùng cười cười.

- Ta còn sợ ngươi chết quá nhanh đấy, như vậy ta rất đau đầu đấy.

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Mất quá nhiều máu nên làm cho não của nàng thiếu dưỡng khí, cho nên suynghĩ có chút mơ hồ, nàng dùng ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm vào TốngTân, ***g ngực không ngừng phập phồng.

- Hỗn đản, không nghĩ tới ngươi là loại người này, ta thật sự là mù mắt, ta lại đi tin tưởng ngươi.

- Ngươi đúng là mù mắt, nếu không ngươi cũng không vừa ý tên hỗn đản như Nghiêm Trọng đâu.

Tống Tân khinh thường cười nói, hắn duỗi tay ra, vuốt ve mặt của Tô Nham.

- Nhưng yên tâm, ta sẽ cho ngươi và hắn được gặp mặt nhau, thời gian sẽ không dài đâu.

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì.

Cảm giác sợ hãi bao trùm toàn thân của Tô Nham, nàng nhìn Tống Tân là người vốn trung thực, lúc này giống như ma quỷ.

- Ta chưa từng đắc tội ngươi, tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?

- Không tại sao, ta cần, không hơn.

Tống Tân lắc đầu.

- Về phần công dụng, ta nói rồi, ta cần máu của xử nữ hơn 18 tuổi, màngươi là người duy nhất ta quen biết, cũng là lựa chọn trong thời gianngắn nhất của ta.

- Ngươi để cho ta đi, van cầu ngươi, ta không phải xử nữ, ta đã lừa ngươi đấy.

Tô Nham khóc thành tiếng.

- Ta cam đoan nhất định sẽ không nói ra, van cầu ngươi, xin ngươi...

Tống Tân lắc đầu, hắn không để ý Tô Nham cầu khẩn, trực tiếp đi ra khỏi phòng.

- Tống Tân, ngươi là vương bát đản, ngươi chết không được yên lành.

Tô Nham nhìn thấy Tống Tân không buông tha cho mình, chửi ầm lên, lớntiếng kêu cứu mạng, hy