Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3328 lượt.
đạc némxuống thùng rác lớn dưới lầu, đem toàn bộ gian phòng sơn quét lại mộtlần tươm tất, lại đi tìm ông chủ xin tiền công, ông chủ thuê mướn hắncũng không hề đi xem lại căn hộ hắn dọn dẹp, liền trực tiếp đưa tiền cho hắn.
- Tiểu Lộ, con nhìn xem cha đem về thứ gì cho con đây!
Vương Đại Trụ còn chưa đi vào cửa đã lớn tiếng hô to.
- Wow, búp bê thật xinh đẹp, vật này cho con sao?
Vẻ mặt vui mừng của con gái tiểu Lộ làm Vương Đại Trụ rất có cảm giác thành tựu.
Cả buổi tối, tiểu Lộ đều cầm lấy búp bê Vương Đại Trụ mang về yêu thích chơi đùa không rời tay, ngay cả ăn cơm cũng ôm lấy.
- Nhìn xem đi cha, búp bê này còn biết cười đó.
Tiểu Lộ vỗ vỗ lên lưng búp bê, búp bê liền “hắc hắc ha ha ha” nở nụ cười.
- Ngủ vẫn còn ôm cứng sao!
Vương Đại Trụ nhìn con gái cho dù đã ngủ thiếp đi nhưng vẫn ôm thật chặt búp bê Barbie kia.
Mỗi ngày Vương Đại Trụ đều phải làm công việc lao động chân tay mệt nhọc, vì thế vừa nằm xuống giường lập tức ngủ thiếp đi.
Ban đêm rất yên tĩnh, trong phòng thỉnh thoảng vọng ra tiếng vang cũng dị thường rõ ràng.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, Vương Đại Trụ đang ngủ chợt nghe thấy thanh âm tiếng cười hắc hắc lặng lẽ của ai đó vang lên.
Vương Đại Trụ cũng không suy nghĩ thêm, chỉ trở mình tiếp tục ngủ, nhưngkhông qua được bao lâu, lại nghe vang lên tiếng cười hắc hắc.
- Tiểu Lộ, là con đang ở đây sao?
Vương Đại Trụ cho rằng con gái đang đùa giỡn, không mở mắt chỉ hỏi lại một câu.
Tiểu Lộ không trả lời, chỉ vang lên thanh âm tiếng cười hắc hắc ha ha ha như trước.
- Con đang làm cái gì đó…ân…
Vương Đại Trụ thật sự không chịu đựng được âm thanh tiếng cười quái dị kiađành mở mắt, nhìn thấy con gái vẫn đang nằm yên tĩnh trên giường, cònđang vô cùng buồn bực, Vương Đại Trụ mơ hồ thấy được một cái bóng nhonhỏ đang ngồi trên người con gái, thanh âm tiếng cười đang vọng lại từcái bóng nho nhỏ kia.
- Thứ gì đây…
Vương Đại Trụ dụi dụimắt, vẻ lờ mờ biến mất, dưới ánh trăng, hắn thấy rõ cái bóng nho nhỏ kia chính là con búp bê Barbie tinh xảo mà hắn vừa cầm về lúc tối. Con búpbê tựa hồ như sống lại, một cỗ bạch khí mơ hồ không rõ từ trong lỗ mũicon gái hắn bay ra, bị con búp bê kia hút vào. Trên mặt con búp bê lộ ra vẻ mặt say mê, phát ra tiếng cười quái dị hắc hắc ha ha không ngớt.
- Ngươi…ngươi là ai…
Vương Đại Trụ cảm giác mình đã sợ hãi tới mức nói không ra lời.
Con búp bê Barbie tóc vàng mở mắt, quay đầu nhìn hắn, khóe miệng dần dầncong lên, nụ cười âm trầm quái dị làm cả người Vương Đại Trụ hoàn toànbị nỗi sợ hãi khủng hoảng chiếm cứ.
- Không nên gấp gáp, rất nhanh sẽ tới lượt ngươi!
Giọng nữ bén nhọn vang lên trong lúc nửa đêm lộ ra vẻ vô cùng quỷ dị.
…
- Sớm như vậy đã gọi điện thoại tìm tôi, gặp phải vụ án gì khó giải quyết lắm hay sao?
Minh Diệu đang ngủ lại bị điện thoại di động đánh thức, là Từ Mẫn gọi tới.
- Nói nhảm, nếu không khó giải quyết tôi sẽ tìm cậu sao, lập tức tới cục cảnh sát!
Nói xong Từ Mẫn liền tắt điện thoại.
Không biết lần này có cho tiền hay không đây nữa!
Minh Diệu lầm bầm đặt điện thoại di động xuống.
- Nướng thêm một lát nữa đã.
Điện thoại di động lại reo lên lần nữa, Minh Diệu thật bất đắc dĩ cầm lấy điện thoại mở máy:
- Alo, người nào vậy chứ?
- Không cho phép tiếp tục ngủ nướng, lập tức tới ngay!
Nói xong Từ Mẫn lại cúp điện thoại.
- Trời ạ…chị lại hiểu rõ tôi đến như vậy à…
Minh Diệu rất tổn thương uể oải ngồi dậy, xem ra cảm giác chây lười ngủ nướng hôm nay đã phải ném bỏ mất rồi.
Minh Diệu vội vàng đi tới cục cảnh sát, Từ Mẫn không nói một câu lôi kéo hắn đi thẳng vào phòng để xác.
- Tôi chán ghét chỗ này!
Minh Diệu bị Từ Mẫn lôi vào trong phòng đặt xác, trên giường đặt hai cỗ thithể, từ thân hình nhìn ra là một người lớn và một đứa bé.
- Sáng sớm chị lại kéo tôi đến nhìn thứ này sao?
Minh Diệu ngáp dài, vô cùng bất mãn vì Từ Mẫn không cho phép hắn tiếp tụcngủ nướng, đối với hắn mà nói, ăn cơm ngủ đùa giỡn những cô bé là mộttrong những niềm vui thú xếp hạng hàng đầu trên thế gian.
- Đâylà vụ án thứ ba trong tháng này, người chết đều là gia đình của nhữngngười bên ngoài vào thành phố làm công, không hề có ngoại thương, khigiải phẫu lại phát hiện nội tạng của họ toàn bộ đều bị rữa nát.
- Nội tạng rữa nát? Đó là gì?
Lời của Từ Mẫn làm Minh Diệu nảy sinh hứng thú.
- Một mình cậu xem đi!
Từ Mẫn chỉ chỉ thi thể nằm trên bàn giải phẫu.
Vẻ mặt Minh Diệu tò mò chậm rãi đi tới bên cạnh giường giải phẫu, kéo ra tấm vải trắng bao trùm thi thể.
- Tại sao lại như vậy?
Cảnh tượng trước mắt làm Minh Diệu thất kinh, hắn vội vàng kéo ra tấm vảitrắng bao trùm thi thể đứa trẻ bên cạnh, tình cảnh đồng dạng xuất hiệnngay trước mắt hắn.
- Nội tạng bị rữa nát cao độ, giống như đãchết trong thời gian rất lâu, nhưng chúng tôi đã hỏi đồng hương củangười chết tại văn phòng giới thiệu việc làm, sáng sớm hôm qua hắn vẫncòn rất khỏe mạnh.
Từ Mẫn đứng bên cạnh đem tình huống hiện hữu nó