Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3290 lượt.

i lại cho Minh Diệu.
- Vật này…có điểm giống như bị nguyền rủa…nhưng lại không giống lắm…
Minh Diệu nhìn hai cỗ thi thể suy tư:
- Hai vụ án khác người chết cũng là như vậy sao?
- Đúng, hoàn toàn giống hệt như nhau. Một ngày trước còn rất hoàn hảo,rất tốt, kết quả ngày thứ hai phát hiện đã chết trong nhà, hơn nữa không phải chỉ một người tử vong, là cả gia đình đều chết sạch, chỉ cần người nào ở chung một chỗ không ai chạy thoát, bất kể là người nhà, bạn bèn,đồng nghiệp, tất cả đều chết sạch, tử trạng hoàn toàn giống nhau, cảngười không có vết thương, bên trong nhà cũng không có giấu vết bị xâmnhập, chúng tôi có tìm qua người của trung tâm dự phòng bệnh truyềnnhiễm, cũng không phải do bị nhiễm độc hay truyền nhiễm gây ra. Cho nêntôi điện thoại cho cậu, xem cậu có được phát hiện gì hay không.
- Bọn họ bị người hút đi sinh khí.
Minh Diệu thật khẳng định nói:
- Giao cho tôi đi, loại chuyện này cảnh sát các vị không làm gì được cả.


- Làm ơn đi, chị để tôi đến một mình có được hay không, chị đừng đi theo tôi!
Minh Diệu vừa đi vừa oán trách.
- Không được, vạn nhất cậu làm rối loạn hiện trường thì làm sao bây giờ, tôi phải giám sát cậu mới được.
Từ Mẫn dẫn đường ngay phía trước cũng không quay đầu lại:
- Nếu như đã xác định không phải tự nhiên tử vong, tôi làm cảnh sát dĩ nhiên phải điều tra chân tướng.
- Chị phải hiểu được, những thứ này không phải thuộc về phạm vi quản lý của các vị đâu.
Minh Diệu đối với tính cách cẩn thận tỉ mỉ của Từ Mẫn thật nhức đầu.
- Tôi hiểu, cho nên tôi không dẫn người đi theo, chỉ tự mình đi với cậu thôi. truyện cập nhật nhanh nhất tại tung hoanh chấm com
Từ Mẫn dừng bước, chăm chú nhìn Minh Diệu:
- Mặc dù tôi rất ghét mấy trò thần thần bí bí của cậu, nhưng thật sựkhông thể phủ nhận có đôi khi lại rất hữu dụng. Vì phá án, tôi phải đành tiếp nhận một lần!
- Như vậy lần này tôi có được tiền cố vấn hay không đây?
Bây giờ Minh Diệu đã bị tiền ép buộc đến phát điên, vì học phí cho DiệpTiểu Manh lên đại học, hiện tại Minh Diệu phải buột chặt lưng quần màsống, chỉ là vì kiếm đủ tiền học phí cho Tiểu Manh. Vốn nghĩ rằng có thể kiếm một khoản tiền lớn trong vụ ủy thác của Trương nữ sĩ, kết quảngười ủy thác vừa nghe xong lời kể của Minh Diệu, hung hăng cho hắn mộtbạt tai liền xoay người rời đi, tiền thuê tự nhiên không cho hắn một xunào.
- Thật không hổ là người kinh doanh,thật biết cách tiết kiệm tiền cho mình. Dù cho mình thiêu hủy di thể của con gái bà ta đi, đó cũng là vì cứu người nha, nói thế nào cũng phảicho mình tiền cực khổ đi chứ!
- Sao vậy, cậu đang rất thiếu tiền sao? Đi tìm một việc làm ổn định đi thôi.
Từ Mẫn đối với việc Minh Diệu chỉ đi làm những loại công việc không quá đứng đắn vẫn rất có ý kiến.
- Được rồi, tôi không lấy tiền được chưa, ngàn vạn lần đừng tiếp tục thuyết giáo tôi nữa đi!
Minh Diệu liền cắt đứt lời của Từ Mẫn trước khi nàng kịp thao thao bất tuyệt cằn nhằn hắn.
- Đau a…
Minh Diệu lớn tiếng kêu lên.
- Chê tôi dài dòng đúng không, tôi xem cánh của cậu cứng cáp rồi, bây giờ đã có bản lĩnh rồi đúng không? Tốt, có bản lĩnh thì sau này đừng tiếptục gọi điện nhờ tôi quét mông những rắc rối cho cậu nữa!
Từ Mẫn níu lấy lỗ tai Minh Diệu mắng.
- A…tôi sai lầm rồi, làm ơn buông tay buông tay!
Minh Diệu xoa xoa lỗ tai bị véo đỏ:
- Sau này tôi không dám nữa còn không được sao?
Từ Mẫn nhìn Minh Diệu ủy khuất xoa xoa lỗ tai của mình, rất hài lòng gậtđầu tiếp tục đi về phía trước, không biết là hài lòng đối với thái độthành khẩn xin lỗi của Minh Diệu hay đối với công lực véo lỗ tai củamình không hề giảm bớt.
Những tòa lầu cũ xưa nơi thành tây có rất nhiều, hơn nữa phần lớn đã lâu năm không hề được tu sửa. Thành tây vốncũng là khu vực tương đối phồn hoa, nhưng đây chỉ là chuyện hai mươi mấy năm về trước. Trải qua thời gian tẩy lễ, nhân khí dần dần biến mất. Tòa lầu cũ phần lớn là do người nước ngoài xây dựng hồi trước giải phóng,vốn có chút ít tình điều, nhưng bởi vì thời gian dài không được sửachữa, bây giờ ngược lại làm cho người ta có cảm giác cũ nát không saochịu nổi.
- Đến đây đi, ở chỗ cổng tò vò này.
Từ Mẫn mang theo Minh Diệu đi tới trước tòa lầu cũ vắng vẻ, trên cổng còn viết nhiều chữ lớn màu trắng.
- Thật đúng là cũ nát a!
Minh Diệu nhảy qua vũng nước phía trước tiến vào trong.
Tòa lầu cũ chỉ có hai tầng, thang lầu xây dựng bằng gỗ, bởi vì thời giandài không có ai sửa chữa, đi lên còn nghe được tiếng vang kẽo kẹt. MinhDiệu thật cẩn thận bước lên, rất sợ hãi mình không cẩn thận bước nhầm lỗ thủng nào đó. Ở nơi này còn có vài kẻ lang thang không biết từ nơi nàođến cư ngụ, nhìn thấy Từ Mẫn mặc cảnh phục vội vàng bỏ trốn vào trongphòng.
- Thật hôi thối…
Từ Mẫn ngửi được mùi vị từ nhà vệ sinh không ngừng nhíu mày:
- Buổi sáng tôi không có tới, chỉ nghe bọn họ nói nơi này rất bẩn, nhưng thật sự không nghĩ ra lại bẩn đến như thế.
Những loại lầu cũ thế này đều sử dụng nhà vệ sinh công cộng, mỗi tầng lầu chỉ


pacman, rainbows, and roller s