Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3309 lượt.

rấtnhiều tế bào não của tôi đó.
Minh Diệu giống như đang oán trách Từ Mẫn.
- Ai nha!
Từ Mẫn hung hăng gõ lên đầu Minh Diệu:
- Tiền tiền tiền, còn không nhanh làm việc cho tôi!
- Ngô ngô ngô, đau quá a, trước kia tôi luôn dùng chiêu này để đối phó Tiểu Manh đó thôi!
Minh Diệu ôm đầu ngồi chồm hổm xuống.
- Ân?
Bên cạnh chân giường nhỏ, một sợi lông màu vàng nho nhỏ tinh tế đưa tới sự chú ý của Minh Diệu.
Minh Diệu thật cẩn thận đưa tay cầm sợi lông, đặt trong lòng bàn tay quan sát, vẻ mặt có chút ngưng trọng.
- Sao vậy, có phát hiện gì sao?
Từ Mẫn nhìn Minh Diệu trịnh trọng cẩn thận như thế, cảm giác rất có hy vọng.
- Ân…chị đoán đúng rồi…đây là đồ vật không thuộc về loài người!
Minh Diệu nghiêm túc gật đầu.
- Vậy…rốt cục là cái gì…
Mặc dù là cảnh sát nhưng dù sao Từ Mẫn vẫn là phụ nữ, phụ nữ đối với mấy thứ như quỷ hồn hay quái vật vẫn còn có chút sợ hãi.
- Vật này…hẳn không phải tóc của loài người…
Minh Diệu vẫn đang quan sát sợi lông màu vàng kia.
- Rốt cục là thứ gì chứ…
Thanh âm Từ Mẫn có chút phát run.
- Hẳn là…sợi hóa học!
Minh Diệu nhìn Từ Mẫn cười cười:
- Là đồ vật do loài người tạo nên…Ai nha!
Từ Mẫn lại gõ lên đầu Minh Diệu:
- Dám làm tôi sợ!
- Vật này xác thực không phải là thứ đến từ loài người!
Minh Diệu cũng không muốn đem chuyện này nói cho Từ Mẫn, ngại làm nàng sợ hãi.
- Có cả quỷ khí cùng yêu khí, đây rốt cục là thứ gì chứ…


- Có đầu mối gì không?
Từ Mẫn hỏi Minh Diệu.
- Tôi còn muốn xem lại thi thể của Vương Đại Trụ!
Minh Diệu len lén đem sợi lông màu vàng giấu vào trong túi:
- Chỉ có thi thể của hắn không giống như những người khác, tôi nghĩ đầu mối đột phá phải nằm trên người hắn.
Hai người đi ra khỏi gian phòng, rời khỏi tòa nhà cũ nát, lại chưa từngphát hiện trong một gian phòng ngay góc hành lang có một đôi mắt đangnhìn chằm chằm vào hai người.
- Bọn họ đi rồi, người thanh niên kia nói muốn đi nhìn xem thi thể của người chết hôm qua, phải nghĩ biện pháp!
Bóng đen bấm điện thoại:
- Đồ đáng chết, là ai đem nó thả ra!
- Linh linh linh…
Điện thoại di động của Từ Mẫn vang lên:
- Cái gì, anh xác định? Được, lập tức đưa địa chỉ cho tôi, tôi sẽ đi ngay bây giờ!
Sau khi Từ Mẫn nghe xong hưng phấn tắt điện thoại:
- Đã có thể xác định mấy vụ án này có liên hệ rồi, nhớ được trong túixách màu đỏ ghi tên cô bé tên Tạ Nhiên không? Đã xác nhận cô bé Tạ Nhiên kia là một trong những người đã chết trong án kiện này, học lớp haitiểu học.
- Vụ án trước phát sinh ở nơi nào?
- Đi thôi!
Từ Mẫn nhìn tin ngắn phát tới trên điện thoại di động:
- Bây giờ chúng ta đi xem có thể tìm được đầu mối gì hay không!
Hai người dựa theo địa chỉ mà đồng nghiệp Từ Mẫn gởi qua, đi tới hiệntrường phát hiện vụ án trước đó. Bởi vì thời gian đã qua gần một tháng,hơn nữa cảnh sát cũng không tìm được bất cứ dấu vết gì tại hiện trường,cho nên nơi này cũng không còn kéo cảnh giới tuyến.
Minh Diệucùng Từ Mẫn đi lên lầu sáu, một người thanh niên mặc sơ mi trắng nhìnqua giống như người làm công đang nói chuyện với ba thanh niên khác.
- Anh nhìn xem, căn hộ hai phòng có giá tiền như vậy đã rất rẻ rồi đó.Các anh hẳn cũng đã xem qua không ít phòng ốc, có tiền thuê nhà nào rẻnhư vậy sao? Nếu không phải chủ nhà muốn cho thuê, không thể nào có giátiền rẻ như vậy. Không cần suy nghĩ nữa đâu, nếu như các anh không đặtcọc rất nhanh sẽ có người khác đến thuê, đến lúc đó các anh sẽ không tìm được căn hộ nào có giá thuê rẻ như thế. Chỉ cần đưa trước tiền đặt cọc, tôi lập tức gọi điện thoại cho chủ nhà, trực tiếp đến văn phòng chúngtôi ký hợp đồng. Các anh thuê được căn hộ giá rẻ, tôi lại kiếm được hoahồng, vẹn toàn đôi bên a!
Người thanh niên hẳn làm việc trong văn phòng môi giới địa ốc, đang nỗ lực khuyến khích mấy người thanh niênđến từ bên ngoài lập tức đưa tiền đặt cọc thuê nhà.
- Giá thuêđúng là rất rẻ…Nhưng anh đòi tiền hoa hồng quá nhiều đi…Chúng tôi cũngchỉ là người đi làm công kiếm cơm ăn, tiền hoa hồng có thể giảm một chút không…
Một thanh niên nhìn qua giống như người dẫn đầu nói.
- A nha, vậy cũng không được đâu, công ty của chúng tôi đã có quy định,tiền hoa hồng không thể giảm bớt. Hay là như vậy đi, chúng ta đi ký hợpđồng trước, sau đó tôi hỏi lại lãnh đạo có được không?
Người thanh niên văn phòng môi giới địa ốc nhìn ra được mấy thanh niên kia hẳn đã động tâm, cũng không kiên quyết từ chối.
- Ân…Được rồi!
Người thanh niên dẫn đầu có chút động tâm.
- Không được, căn hộ này không thể thuê mướn, nơi này vừa mới chết người đó!
- A, vừa chết người sao, chúng tôi không thuê nữa đâu!
Mấy thanh niên đi thuê nhà vừa nghe lời này liền vội vàng rời đi, bỏ mặc người kia đứng ngây ngốc tại chỗ còn chưa kịp phản ứng.
- Uy, anh làm gì vậy, chuyện mua bán tới tay người ta bị câu nói đầu tiên của anh phá nát rồi, nhà nào mà không có người chết chứ, chẳng lẽ cảquốc gia nhiều năm như vậy còn không có địa phương nào k