Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3307 lượt.

hông có ngườichết hay sao?
Người thanh niên đánh giá hai người:
- Các người không phải đối thủ cạnh tranh của chúng tôi tới quấy rối đi, các người đang cạnh tranh bất chính!
Minh Diệu nhìn thấy gân xanh trên cổ người thanh niên cũng xuất hiện.
- Chúng tôi là cảnh sát, anh là người đại lý hẳn phải có số điện thoạicủa chủ nhà đi, đem số điện thoại của chủ nhà đưa cho chúng tôi, chúngtôi cần ông ấy tới hiệp trợ điều tra.
Từ Mẫn đưa ra giấy chứng nhận.
- Nga nga, được được…
Người đại lý nhìn thấy giấy chứng nhận của Từ Mẫn chợt sửng sốt, thật lâu còn không kịp phản ứng. Minh Diệu thật sự hoài nghi hắn ngây ngốc như vậykhông hiểu sao có thể làm được công việc môi giới này.
Người đại lý đem số điện thoại của chủ nhà đưa cho Từ Mẫn, Từ Mẫn liền gọi điện thoại cho chủ nhà.
- Không có chuyện gì thì tôi có thể đi rồi chứ?
Người thanh niên thật cẩn thận hỏi thăm một câu.
- Anh đi đi!
Nghe được câu trả lời của Từ Mẫn, người thanh niên vội vàng rời khỏi nhà, ngay cả cửa phòng cũng không đóng lại.
Minh Diệu nhìn theo bóng lưng hắn rời đi nhẹ nhàng lắc đầu:
- Dễ dàng bỏ mặc người xa lạ ở trong phòng được ủy thác môi giới, cũngkhông đợi chủ nhà tới, sau này tôi thật sự không dám tới chỗ văn phòngmôi giới của bọn hắn thuê nhà đâu.
Từ Mẫn cùng Minh Diệu đi quanh căn hộ một vòng, căn phòng hoàn toàn trống rỗng không có vật gì, ngaycả vách tường cũng vừa mới quét vôi qua.
- Được rồi, lần này xemnhư đến không công vô ích, động tác của chủ nhà này cũng thật nhanh, chỉ mới mấy ngày đã thu dọn đồ đạc sạch sẽ.
Từ Mẫn không khỏi thở dài.
- Cẩn thận một chút, nói không chừng còn có thể phát hiện được chút gì đó!
Minh Diệu cẩn thận quan sát chung quanh.
- Cậu đang làm gì vậy chứ?
Từ Mẫn thấy Minh Diệu nhắm hai mắt lại, bèn nói:
- Không phải cậu đang muốn quan sát đó sao, nhắm mắt lại quan sát, đàng hoàng một chút có được hay không đây?
- Hư! Đừng làm ầm ĩ.
Minh Diệu nhắm mắt lại, dụng tâm cảm giác cả căn nhà. Một tia cảm giác không hài hòa mặc dù rất yếu ớt, nhưng vẫn bị Minh Diệu cảm thấy. Minh Diệuđi theo cảm giác tới trước một mặt tường:
- Tới đây hỗ trợ một chút, tìm xem trên vách tường này có đồ vật gì kỳ quái hay không?
Từ Mẫn lầm bầm một câu:
- Giả thần giả quỷ!
Mặc dù không chút tình nguyện, nhưng nàng vẫn nghe lời Minh Diệu cùng nhau tìm tòi thật cẩn thận trên vách tường.
- Ở đây có cọng tóc nè!
Từ Mẫn phát hiện có cọng tóc dính nước sơn quét trên vách tường:
- Là vật này sao?
- Ân…không sai…mùi vị giống nhau…
Trong lòng Minh Diệu thầm nghĩ.
Minh Diệu quay đầu nở nụ cười si ngốc với Từ Mẫn:
- Không có chuyện gì, có thể do tôi cảm giác sai lầm rồi, vách tường này không có gì kỳ quái… Ai nha!
Từ Mẫn lại hung hăng gõ mạnh lên đầu Minh Diệu lần nữa:
- Đùa giỡn tôi sao, chết tiểu tử, bây giờ tôi đang nhờ cậu giúp tôi tra án, thật tình một chút đi!
Một người đàn ông mập mạp xuất hiện ngay cửa nhà:
- Xin hỏi, các vị là cảnh sát vừa gọi điện cho tôi sao?
- Ân, là chúng tôi, đây là giấy chứng nhận của tôi, chúng tôi muốn gặp ông tìm hiểu chút ít tình huống.
Từ Mẫn đi về phía người mập mạp, Minh Diệu thấy Từ Mẫn xoay người không chú ý, len lén đem cọng tóc từ trên tường kéo xuống.
- Lúc trước có phải có ba người đã chết trong căn nhà này của ông phải không?
Từ Mẫn mở miệng gọn gàng dứt khoát đi thẳng vào chính đề.
- Đúng vậy đúng vậy!
Người mập mạp lau mồ hôi, bộ dạng như đấm ngực giậm chân:
- Chết ở đâu không tốt, chết ở trong nhà của tôi, thật là xui!
- Có thể nói rõ tình huống của mấy người kia không?
- Tôi cũng không biết rõ ràng.
Người mập mạp suy nghĩ một chút:
- Tôi chỉ biết có ba người, hai người đàn ông một đứa trẻ con, hai ngườiđàn ông đi làm trong thành phố, trong đó có một người mang theo đứa con, cô bé kia đang học tiểu học.
Những chuyện khác tôi hoàn toànkhông biết, tôi cũng chỉ nửa năm thu tiền thuê nhà một lần, những chuyện khác đều do công ty môi giới địa ốc xử lý.
- Ông không biết rõ khách thuê lại dám đem nhà cho họ thuê sao?
Từ Mẫn trợn mắt nhìn người đàn ông mập mạp:
- Ông không sợ gặp phải người xấu à?
- Ai nha, là người nào tôi cũng không để ý, căn nhà này là mẹ tôi lưu lại cho tôi, tôi muốn bán chị tôi lại không chịu, tôi đành phải cho thuêkiếm chút tiền, dù sao bọn họ cũng không thể trộm đi căn nhà này, chỉcần đúng hạn giao tiền thuê nhà quản chi bọn họ là người nào chứ!
- Ông không biết chủ nhà đem nhà cho khách thuê nếu nguy hại tới sức khỏe con người, tồn tại tai họa ngầm trọng đại liên quan tới an toàn, uyhiếp an toàn công cộng, cùng hành động kinh doanh phá hư hoàn cảnh tàinguyên, chủ nhà cũng phải bị trách nhiệm liên đới hay sao?
Câu hỏi của Từ Mẫn làm người mập mạp liền lau mồ hôi vừa xông ra:
- Không thể nào, chuyện không liên quan tới tôi, các vị ngàn vạn lầnkhông được oan uổng tôi. Tôi vốn không biết gì về những người kia, bọnhọ có chết hay không đâu liên quan gì tới tôi đâ