XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3320 lượt.

u.
Minh Diệu thừa dịp Từ Mẫn cùng người mập mạp kia đang nói chuyện, cẩn thận nhìn sợitóc trong tay mình. Hắn vuốt sạch nước sơn bên ngoài, sợi lông màu vànglại xuất hiện ngay trước mắt Minh Diệu:
- Là sợi hóa học, không phải tóc của con người…cũng giống như phát hiện vừa rồi!
- Ông quét vôi căn nhà lúc nào vậy?
Minh Diệu đi tới hỏi người mập mạp.
- Ngày hôm qua thôi, tôi thấy không có việc gì, mà nhà tôi một ngày bỏtrống lại tổn thất một ngày, không bằng sớm cho thuê một chút, ngày hômqua tôi tới văn phòng giới thiệu việc làm kiếm dân công tới thu thậpphòng ốc sạch sẽ, quét sơn mới muốn xả xui thôi.
Vẻ mặt người mập mạp mờ mịt trả lời.
- Vậy những đồ đạc trong nhà đâu rồi?
Từ Mẫn vội vàng hỏi.
- Đều ném hết, tôi không biết các vị sẽ tới hỏi lại chuyện này, đồ củangười chết tôi ngại xui xẻo nên bảo công nhân tới thu dọn ném bỏ hết,tối hôm qua xe rác đều đã chở đi.
Người mập mạp khẩn trương nói:
- Chuyện này thật sự không liên quan tới tôi đâu.
- Từ Mẫn tỷ, có hình của Vương Đại Trụ không?
Minh Diệu hỏi Từ Mẫn.
- Có, ông nhìn thử xem có biết người này không?
Từ Mẫn lấy tấm hình của Vương Đại Trụ đưa ra.
- A, biết, đây là dân công hôm qua vừa làm việc dọn dẹp căn nhà cho tôi thôi.
Người kia thấy hình của Vương Đại Trụ hoảng sợ hết hồn:
- Không phải người này là tội phạm truy nã giết người gì đi, ngày hôm qua tôi còn thuê hắn làm việc cho tôi, hắn sẽ không tới giết tôi đó chứ,cảnh sát các vị phải bảo vệ cho tôi đó!
- Không có chuyện gì, không có gì đâu, chúng tôi chỉ tới tìm hiểu chút tình huống theo trình tự mà thôi.
Từ Mẫn có chút không chịu được người mập mạp kia, nhưng vẫn nhẫn nại tính tình trấn an:
- Chúng tôi đi trước, cảm ơn ông đã hợp tác.
- Linh linh linh…
Điện thoại di động của Từ Mẫn lại vang lên:
- Cái gì? Tôi lập tức trở về!
Từ Mẫn quay đầu nhìn Minh Diệu nói:
- Lập tức trở về cục cảnh sát.
- Xảy ra chuyện gì sao?
Minh Diệu thấy sắc mặt Từ Mẫn không đúng.
- Không còn nhìn thấy thi thể của Vương Đại Trụ!


Hai người vội vội vàng vàng chạy về cục cảnh sát, chỉ nhìn thấy phòngchứa xác biến thành một đống hỗn độn. Hai bàn giải phẫu lật ngã dướiđất, có chút vết máu, bên trên mặt tủ lạnh chứa xác có mấy vết lõm khổng lồ nhìn qua thật kinh người.
- Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Từ Mẫn vội vàng hỏi Tiểu Trương.
- Đại tỷ đầu, chị trở về thì tốt quá. Tôi cũng không biết đã xảy rachuyện gì, lúc tôi đi vào phòng thì thấy Cung pháp y đã ngất xỉu, bêntrong phòng cũng không biết tại sao lại biến thành bộ dáng này.
Tiểu Trương thấy Từ Mẫn trở về xem như lại có được người làm chỗ dựa.
Minh Diệu đi tới nhìn kỹ những vết lõm kia.
- Lực lượng rất cường đại, tuyệt đối không phải người bình thường có thể làm được…
Minh Diệu nghĩ thầm.
- Cung pháp y đâu rồi, ông ấy không sao chứ?
Từ Mẫn hỏi.
- Đã đưa đi bệnh viện, nghe nói bị gãy mấy xương sườn, nhưng không bị nguy hiểm tính mạng.
Tiểu Trương hồi đáp:
- Vừa rồi bệnh viện có gọi điện thoại tới báo tin Cung pháp y vừa mới tỉnh lại.
- Cậu cảm thấy chuyện này có liên quan tới vụ án chúng ta muốn điều tra không?
Từ Mẫn thấp giọng hỏi Minh Diệu.
- Hẳn là có chút liên hệ, không thể đúng dịp tới như vậy, chúng ta vừamuốn trở về xem thi thể của Vương Đại Trụ, thi thể của hắn liền vô cớmất tích, hơn nữa còn đem căn phòng phá hư thành bộ dạng này!
Minh Diệu nhìn căn phòng hỗn loạn trả lời:
- Đi hỏi Cung pháp y xem sao, rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
- Được, lập tức đến bệnh viện.
Từ Mẫn lôi kéo Minh Diệu vừa muốn đi ra cửa, một người mập mạp ưỡn bụng nhìn qua thật giống như nhân sĩ cao tầng đi đến.
- Tiểu Từ, chuyện này thật không phải là chuyện nhỏ đâu, có phần tử tộiphạm tìm đến tận cửa khiêu khích chúng ta, chúng ta không thể nào khôngcó một chút đáp lại, chuyện này nhất định phải cố gắng điều tra, nhấtđịnh phải bắt được những phần tử tội phạm này, cho bọn hắn xem chút màusắc mới được…
Người mập mạp kia nói liên miên cằn nhằn gần nửagiờ, nói tới nói lui chỉ là muốn biểu đạt mấy câu nói như nhau, chỉ làbiến đổi cách nói dùng những lời có ý tương đương biểu đạt ra ngoài,Minh Diệu nhìn hắn thật sự rất muốn cho hắn uống một chén nước tro củaThất Thanh Phù.
- Dạ dạ phải…được được được…đúng đúng đúng…
Từ Mẫn cùng Tiểu Trương mặc dù không nhịn được, nhưng cấp trên phát biểulà phải đàng hoàng nghiêm chỉnh lắng nghe, Từ Mẫn rất muốn cho tên mậpmạp này đẹp mắt một bữa, nhưng đáng tiếc nàng chỉ dám nghĩ thầm như vậymà thôi.
- A, hay là chúng ta đi ra ngoài nói tiếp đi, không khínơi này lưu thông rất không tốt, rất dễ dàng lây nhiễm bệnh khuẩn nào đó không sạch sẽ.
Minh Diệu ở bên cạnh chen vào một câu.
- Vị này là…
Tên mập mạp đang nói thật cao hứng, đột nhiên bị cắt đứt lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của Minh Diệu, vô cùng khó chịu hỏi.
- A, người này là bạn của tôi, cậu ấy là cao tài sinh y học hệ, bởi vìthi thể của mấy vụ án vô c