Anh Là Ai? Sao Lại Theo Tôi? Hồn Ma Rắc Rối!!
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3312 lượt.
ùng kỳ lạ, muốn tìm cậu ấy tới hỗ trợ xem cóphải là bệnh truyền nhiễm độc hại gì hay không…
Từ Mẫn ở một bên giúp Minh Diệu nói vài lời.
- Bệnh truyền nhiễm…bệnh…độc!
Tên mập mạp thật nhanh nhảy một bước dài về phía sau, Minh Diệu rất hoàinghi tên mập mạp này là một võ lâm cao thủ, thân thể mập mạp như vậy chỉ thoáng chốc có thể nhảy ra xa đến như thế, nhất định trong người phảicó khinh công thật mạnh mẽ.
- Vụ án này giao cho cô chịu trách nhiệm, nhất định phải điều tra thật rõ chân tướng!
Tên mập mạp nói xong xoay người rời khỏi phòng chứa xác thật nhanh, tốc độcòn nhanh hơn vận động viên Lưu Tường chạy vượt 100m trong thế vận hội.
- Không có ai chú ý tới sự dị thường trong phòng chứa xác hay sao?
Từ Mẫn hỏi Tiểu Trương.
- Tôi cũng đã hỏi mọi người, thật không có!
Tiểu Trương trả lời:
- Bởi vì là thời gian dùng cơm ngay buổi trưa, căn bản tất cả mọi ngườiđều đã đi ăn cơm, Cung pháp y nói với tôi muốn đến phòng chứa xác kiểmtra lại thi thể để suy đoán thời gian tử vong của nạn nhân, bảo tôi điăn cơm trước, cho nên ông ấy chỉ đi một mình. Chờ khi tôi ăn cơm xongquay về tìm ông ấy, đã thấy Cung pháp y nằm ngất xỉu trên mặt đất, trong phòng chứa xác đã biến thành bộ dạng này rồi.
- Không có ai chú ý tới có dấu vết gì hoặc có người khả nghi gì đến đây sao?
- Không có, trong màn hình giám sát cũng không có người nào ra vào phòngchứa xác. Bên trong phòng chứa xác luôn vắng vẻ như vậy, bình thườngcũng không ai muốn đến. Hơn nữa một thi thể rành rành như vậy, nếu cóngười muốn chuyển ra ngoài, nhất định sẽ có người nhìn thấy…khoan khoan, đại tỷ đầu, không phải là xác chết vùng dậy đi?
- Đừng nói hưunói vượn, chúng ta là cảnh sát, là những người vô thần, chuyện gì cũngphải nói chứng cớ sự thật. Không nên học những tên thần côn gạt người!
Từ Mẫn dạy dỗ Tiểu Trương.
- Vậy chị còn gọi tôi tới làm chi…
Minh Diệu nhỏ giọng lầm bầm, Từ Mẫn nghe được trừng mắt liếc hắn.
- A, không có chuyện gì, tôi nói chúng ta đi nhanh thôi!
Minh Diệu bị trừng mắt trong lòng hơi sợ hãi.
Trong bệnh viện, Cung pháp y nằm trên giường bệnh có chút suy yếu, bác sĩ nói thương thế của hắn cũng không nghiêm trọng, không bị thương tổn đến nội tạng, cũng không có tình huống xuất huyết bên trong, bất quá bởi vì bịgãy bốn xương sườn nên cần phải tĩnh dưỡng thật tốt.
- A, các vị tới rồi!
Cung pháp y thấy Minh Diệu cùng Từ Mẫn đi vào, định ngồi dậy nhưng chạm trúng vết thương, đau đến nhe răng nhăn mặt.
- Nằm yên đi, đừng nên cử động, chúng tôi đến thăm anh như thế nào rồi, thuận tiện hỏi thăm tình huống một chút.
Từ Mẫn vội vàng ngăn trở Cung pháp y.
- A, tôi không sao, yên tâm đi. Dù sao tôi cũng là một bác sĩ, thân thểcủa mình thế nào tôi hiểu được, tĩnh dưỡng một thời gian ngắn sẽ tốtthôi.
- Rốt cục đã xảy ra chuyện gì, lại có thể đem phòng chứa xác biến thành bộ dạng kia, có người tới đoạt thi thể sao?
Từ Mẫn hỏi.
- Thật là quỷ dị, tôi sống nhiều năm như vậy chưa từng gặp qua loạichuyện quỷ dị như thế. Chuyện hôm nay tôi nói với hai người ngàn vạn lần đừng đi nói với người khác, bằng không tôi sẽ bị xử phạt mất thôi!
Cung pháp y nhớ tới chuyện xảy ra hồi buổi trưa trong lòng vẫn còn sợ hãi.
- Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Minh Diệu tiếp lời hỏi.
- Buổi sáng hôm nay tôi thấy tình huống tử vong của người đàn ông kiathật sự quá kỳ quái, cho nên tôi dự định cách khoảng hai tiếng tôi lạiđến xem tình huống thi cương ra sao, ghi chép lại xem có thể tìm đượcđầu mối hữu dụng gì hay không. Kết quả không nghĩ tới buổi trưa đến đólại xảy ra chuyện như vậy. Đến lúc ăn cơm, tôi nghĩ dù sao chuyện nàycũng do một mình tôi xử lý, không cần người khác hỗ trợ, để Tiểu Trươngđi ăn cơm trước, một mình tôi tới phòng chứa xác, lúc ban đầu kiểm tra,phát hiện thi thể đã từ từ mềm nhũn, tôi cảm thấy thật kỳ quái, vừa định cẩn thận nghiên cứu một chút, đột nhiên nghe tiếng cửa phòng sau lưngchợt mở ra, tôi quay đầu nhìn lại nhưng không nhìn thấy bóng người nào.Tôi còn tưởng rằng mình nghe lầm nên không hề để ý. Nhưng ngay khi tôiđang làm báo cáo ghi chép lại luôn có cảm giác như có người đang nhìntôi, tôi nhìn quanh một chút, xác định trong phòng chứa xác chỉ có mộtmình tôi mà thôi. Tôi đặt báo cáo xuống, muốn quay đầu lại đem thi thểđẩy trở vào tủ lạnh, không nghĩ tới nhìn thấy ánh mắt người chết khôngbiết đã mở ra từ lúc nào, cứ mở mắt trừng trừng nhìn tôi, tôi nghiệm thi nhiều năm như vậy chuyện gì đều gặp, nhưng thật sự chưa từng nhìn thấycảnh người chết mở mắt. Lúc ấy tôi rất giật mình, trong lòng có chútchột dạ, muốn chạy ra ngoài tìm người hỗ trợ, nếu có thêm người khác tôi sẽ không cần sợ đến như vậy. Nhưng tôi còn chưa đi được mấy bước, chỉnghe giường giải phẫu kêu lên răng rắc một tiếng, tôi quay đầu nhìn lạithấy người chết rớt xuống giường, đang gục trên mặt đất. Lúc ấy tôi liền u mê, trong đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Chỉ thấy thi thể kia chậm rãibò dậy, từng bước từng bước hướng tôi đi tới.
Nói tới đây sắc mặt Cung pháp y có chút trắng