XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1341371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.



PHẦN 5

XVIII/ Người chết biết nói.

Khi mọi con mắt đều đổ dồn về phía cửa, họ tuyệt nhiên không thấy một bóng người nào. Chẳng có gì chứng tỏ nơi đây vừa có một nhân vật có thể nói được những câu vừa rồi.

“Vì sao tôi lại phải chết chứ? Tôi không muốn chết? Tôi có tội tình gì đâu, sao người ta lại đối xử với tôi như vậy?” – Vẫn cái thanh âm lào xào, đều đặn và vô cảm như đến từ địa ngục.

“A a…”. Mẹ Phương la lên, bà ta đã sợ đến cứng họng.

“Ba, nhìn kìa, cái hình nộm…” – Phương vừa nói vừa lay cánh tay ba mình.

Tất cả các con mắt lại nhìn về cái “xác” treo trước cửa hầm. Đến lúc này thì cả Góc Nhìn lẫn Linh đều đã biết đấy chỉ là một con búp bê.

Họ chết điếng người. Kể cả Góc Nhìn.

Cái khối vật vô tri ấy đang từ từ quay đầu lại, trên chiếc dây thòng lọng. Nó vươn đôi mắt trắng dã nhìn mọi người. Đôi mắt lẽ ra là vô hồn ấy, kỳ lạ thay lại trở nên rất sống động. Nó đong đưa như của một sinh vật sống.

“Không thể nào…” – Người đàn ông lắp bắp, ông ta không tin một con búp bê do chính tay ông bố trí ở nơi này, lại có thể nói được, hơn nữa lại nói bằng cái giọng của một đứa bé đã chết.

Nhưng sự thực là nó đã nói. Chẳng ai nghi ngờ điều đó. Không những nói được, nó còn cử động được. Bằng chứng là nó vừa quay lại nhìn mọi người đấy thôi.

Đôi môi con búp bê không mấp máy, nhưng tiếng nói vẫn được phát ra. Có lẽ là từ hệ thống âm thanh đơn giản mà ba Phương đã lắp đặt trong bụng búp bê. Bình thường, hệ thống này chỉ kêu được mỗi tiếng “Á!” khi cơ quan bị phát động khiến con búp bê rơi xuống. Đấy cũng chính là tiếng động mà Góc Nhìn nghe thấy cùng với “cái xác” lúc hắn định bước vào căn phòng này.

“Tôi ở dưới này lạnh lẽo lắm, chẳng có ai hương khói cho tôi cả. Tôi thèm những lời cầu nguyện quá. Tôi cứ phải lang thang khắp nơi mãi. Tôi muốn có bạn lắm, có ai xuống làm bạn với tôi không?” – Giọng nói vẫn đều đặn vô hồn, nhưng nội dung câu nói lại hàm chứa những cảm xúc chua cay.

Trong khi mọi người đang đờ đẫn vì sợ hãi, Góc Nhìn bất chợt lên tiếng, giọng hắn run run: “Sao em không bắt những người đã khiến em phải ra nông nỗi này xuống mà làm bạn, họ xứng đáng phải chịu những kết cục như em.”. Góc Nhìn chính là người bình tĩnh nhất trong cả đám. Sở dĩ hắn không quá sợ hãi như mọi người, bởi trước kia hắn không có duyên nợ gì với cậu bé đánh giầy, và một phần là vì hắn đang chờ đợi “phép màu” xảy đến, giờ đây “phép màu” đã đến, nên mặc dù sợ, hắn vẫn khấp khởi mừng thầm và hi vọng.

Câu nói của Góc Nhìn làm gia đình Phương sợ đến tái người. Họ tiếc là đã không “làm thịt” hắn sớm hơn.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, Góc Nhìn vẫn cảm thấy rùng mình và chột dạ khi sợi dây thừng đong đưa, “cái xác” từ từ quay mặt về phía hắn. Vẫn cái âm thanh thều thào phát ra từ “cái xác”: “Tôi không muốn làm bạn với họ, họ ghét tôi, tôi không thể nhìn thấy những người ghét tôi được. Tôi chỉ làm bạn được với ai thương xót cho tôi thôi. Anh thì sao, anh thương tôi chứ?”

Góc Nhìn hốt hoảng, hắn thầm kêu khổ. Đúng là chả có cái ngu nào giống cái ngu nào, tự nhiên rước họa vào thân. Hắn căng óc ra cố tìm một câu trả lời hợp lý.

“Chát! Bụp! Bụp!…” – Khi Góc Nhìn chưa kịp trả lời, thì những âm thanh bạo lực ấy vang lên. Đó là tiếng ra đòn của Phương khi cô bé dùng chiếc gậy gỗ đang cầm trên tay đập liên tiếp vào “cái xác”.

“Cái xác” oằn oại, lồm nhồm lại thành một đống trong mớ vải mặc trên người, một cánh tay rơi xuống đất, cái đầu bắn hẳn vào trong đoạn đường hầm nối ra ngoài. Từ bụng cái xác, những tiếng “te te” phát ra yếu ớt rồi im bặt. Tất cả chỉ còn là một chiếc bao trông khá giống bao cát đang đong đưa trước cửa đường hầm.

“Giỏi lắm con gái. Thôi, phải dứt điểm chuyện này cho nhanh để còn về. Ba cảm thấy có cái gì đấy rất không bình thường trong đêm nay. Đưa cho ba cây gậy.” – Người đàn ông khích lệ cô con gái dù giọng nói của ông còn lạc hẳn đi vì sợ hãi. Ông lấy cây gậy, lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và tiến nhanh về phía hai bạn trẻ.

Góc Nhìn nhắm mắt. Hắn đã hết hi vọng. “Phép màu” hóa ra chỉ thay đổi kiểu chết của hắn mà thôi. Thay vì bị tiêm thuốc độc, hắn sẽ được ăn gậy vào đầu.

“Đừng phạm thêm tội ác nữa. Anh này chưa đồng ý làm bạn với tôi, ông không thể giết anh ấy được.” – Âm thanh kinh dị vô hồn kia lại vang lên, lần này là từ góc tối của căn phòng.

Người đàn ông giật nẩy mình, vợ và các con ông cũng giật nẩy mình. Họ cùng nhìn về nơi phát ra tiếng động.

Đấy là vị trí bà Hậu đang bị trói. Những lời nói vừa rồi chắc chắn là được phát ra từ bà Hậu.

Bà Hậu đã tỉnh tự bao giờ. Bà đang hướng đôi mắt về phía mọi người.

Nhưng không, đây hình như không phải bà Hậu, hoặc ít ra là đôi mắt kia, đôi mắt không phải của bà Hậu.

Linh, Phương, Cường và ba mẹ của Phương, tất thảy đều giật mình.

Đó là đôi mắt mà họ đều đã biết, đôi mắt lúc nào cũng lờ đờ vì thiếu ăn nhưng không bao giờ thiếu sự khát khao, không bao giờ thiếu nghị lực.

Đôi mắt của đứa bé đánh g