Những Oan Hồn Trên Ðường Creek Road
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
iầy.
Giọng nói thều thào của thằng bé tiếp tục phát ra từ đôi môi bà Hậu: “Dừng lại đi trước khi quá muộn, cái gì cũng có cái giá của nó. Các người phạm tội ác với người này, sẽ có người khác phạm tội ác với các người. Mà các người có biết kẻ ác khi chết đi sẽ khổ thế nào không? “
Nỗi sợ hãi đến cùng cực đã khiến người đàn ông phát điên, ông ta lớn tiếng nạt cậu con trai: “Cường, con bịt mồm cô lại cho ta.”
“Dạ, con… con…” – Cường lúng túng như gà mắc tóc, khuôn mặt cậu không còn một giọt máu.
“Đồ con lợn, lúc này mà mày vẫn cứ như gà chết thế hả?” – Mẹ Cường mắng, rồi nhanh đến mức phi lý trên cái thân hình bồ tượng, mụ lao đến lấy chiếc giẻ lúc nãy từng nhét vào miệng Linh và quay lại chỗ bà Hậu. Phương mau mắn theo mẹ.
Khi mẹ con Phương đến nơi, thân hình bà Hậu lại rũ xuống như một tàu lá. Đầu bà nghẹo qua một bên cổ. Tuy nhiên, không vì thế mà mẹ Phương có ý định bỏ qua. Mụ ta bóp miệng bà Hậu, cố sức tọng sâu cái giẻ bẩn thỉu vào trong đấy. Phương nhiệt tình giúp mẹ.
Chưa kịp thở phào sau kết quả, cả gia đình Phương một lần nữa giật mình khi âm thanh ma quái kia lại vang lên: “Vô ích thôi, mọi việc sẽ kết thúc vào hôm nay. Các người đừng cố gắng nữa. Tất cả vong linh trong nghĩa địa này đều đang có mặt ở đây. Tất cả đều căm phẫn trước tội ác của các người.”
Khi mọi người nhìn ra phía cửa, họ kinh hãi nhận ra một bóng người đã đứng ở đấy tự bao giờ.
Lần này, cả Góc Nhìn cũng giật mình. Nhân vật vừa xuất hiện, hắn cũng biết.
Đó là một thanh niên cao, gầy.
Là anh chàng đã một thời thân thiết với cậu bé đánh giầy.
Là Quyết!
Quyết đứng chắn trước lối vào, oai vệ như một vị thần, đôi mắt cậu nhìn về phía chiếc điện thờ.
Một chàng thanh niên khỏe mạnh rõ ràng là khó đối phó hơn với một người đàn bà hoặc con búp bê. Ba Phương biết rõ điều đó. Đặc biệt là khi ông chỉ cao đến vai chàng ta mà thôi. Càng tệ hơn nếu anh chàng này có chuẩn bị trước. Mà chắc chắn là có rồi, chẳng thằng ngu nào xông vào hang hùm miệng cọp với hai bàn tay không cả. Ba Phương đinh ninh điều đó, ông lén đặt một tay ra sau lưng, sờ vào… khẩu súng, vật mà ông không định sử dụng nếu không có việc thực sự nguy cấp.
Dường như không có ý định tiến sâu hơn vào căn phòng, và hình như cũng không đề phòng, Quyết vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt không rời chiếc điện thờ.
Buông một tiếng thở dài, Quyết cúi mặt xuống, rồi nói tiếp bằng cái giọng thều thào của thằng bé đánh giầy: “Có lẽ cũng là cái nghiệp của tôi mà thôi. Nếu không chết bởi tay các người, thì tôi cũng chết bởi một lý do nào đấy. Chỉ thương thay cho các người, rơi vào nẻo ác mà không biết. Chính các người mới là những người đau khổ nhất. Quay đầu là bờ, hãy tỉnh ngộ đi.” Nói xong, Quyết chậm rãi quay đầu lại, cậu định bước lên những bậc thang nối với cửa hầm để ra ngoài.
Tất nhiên ông Tập, ba Phương, không thể để Quyết ra đi dễ dàng như thế được. Dù cho Quyết là ma hay là người, dù cho cậu ta đang tỉnh hay mơ, cậu ta cũng không thể rời khỏi nơi này. Ông run rẩy rút khẩu súng ra khỏi thắt lưng quần.
Góc Nhìn là người phát hiện ra điều đấy trước tiên, hắn hét lên: “Coi chừng!!!”
Quá muộn, tay người đàn ông đã bóp mạnh vào cò súng.
“Chíu!!!” – Một tiếng nổ nhỏ vang lên, sau đấy là những mảnh nhựa, cao su lẫn vải vụn bay khắp căn phòng.
Tất cả mọi người có mặt trong căn phòng đều bàng hoàng, kể cả Phương và mẹ cô bé. Đây là diễn biến mà họ không hề mong muốn cũng như chưa được thấy bao giờ, tất nhiên là không kể những cảnh trong phim.
Người bàng hoàng và hốt hoảng nhất phải kể đến là ba Phương. Đây là phát súng đầu tiên trong đời nên ông có phần hơi bỡ ngỡ. Tuy nhiên lý do thực sự khiến ông hoảng sợ bởi vì nó không trúng đích. Thay vì găm vào người Quyết, viên đạn lại phá nát những gì còn lại của con búp bê.
Nhưng Quyết thì không thấy đâu nữa. Chẳng ai rõ cậu ta thoát ra ngoài theo tư thế nào?
Biết rằng vô số điều tồi tệ sẽ xảy ra với gia đình mình nếu mọi chuyện lộ ra ngoài, người đàn ông trở nên điên loạn. Ông xách súng nhảy vội lên bậc thang bốn bậc một bước. Chỉ chốc lát ông đã đứng trước địa đạo. Ông giơ súng ra phía trước như một cảnh sát thực thụ và đưa mắt nhìn khắp xung quanh.
Chẳng có gì trong đoạn đường hầm. Quyết không có đó.
Không đắn đo dù chỉ một giây, người đàn ông lao vào đường hầm, ông phi qua nó nhanh như một vận động viên. Nếu ông phản ứng nhanh, chắc chắn Quyết sẽ chưa thể thoát ra khỏi khu nghĩa địa. Và như vậy là cơ hội của ông vẫn còn. Thật may là khẩu súng của ông đã được cẩn thận gắn thêm nòng giảm thanh. Có lẽ tiếng nổ của nó sẽ không gây nên sự chú ý.
Ra khỏi cửa hầm, ông dừng lại và quan sát. Ánh trăng sáng đến nỗi người đàn ông có thể quan sát rõ ràng mọi vật mà không cần sự trợ giúp của chiếc đèn pin. Ông căng mắt cố nhìn thật kỹ về phía trước. Ông tin chắc Quyết chưa thể nào thoát ra khỏi khu nghĩa địa này được. Sự nhanh nhẹn của ông đủ để bám đuổi cậu ta.
Kia rồi! Suýt nữa thì người đàn ông reo