Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1141 lượt.
cái, rồi lại nhìn Đường Mật một cái: "Hi!! Các chiến hữu, các người rốt cuộc là ai vậy?"
"Vừa rồi nổ súng với hai người chính là sát thủ nước A, thân phận của cô bị bại lộ rồi, Đường. Bọn họ đã biết chuyện cô trợ giúp chúng tôi lấy trộm được hợp đồng giao dịch vũ khí kia của Emile, khiến cho nước Z từ chối ký kết hợp đồng khai thác nhiên liệu với nước A vì thế bây giờ bọn họ muốn giết cô." Simon nhìn Đường Mật, trong mắt thoáng hiện lên lo lắng mơ hồ.
Hô hấp của Đường Mật chợt căng thẳng, mặc dù hệ thống sưởi bên trong xe đầy đủ nhưng mồ hôi lạnh vẫn trượt xuống sống lưng. Trước đó lúc ở sân bay Anderson đã biết thân phận thật sự của cô, cũng là do hắn ta mật báo mới khiến cô bị Emile bắt đi, bây giờ Emile đã chết, mất đi hậu thuẫn lớn mạnh Anderson nhất định đã trao đổi cô với nước A. Mà nước A vào sau khi đồng thời mất đi hợp đồng khai thác nhiên liệu cùng quan hệ ngoại giao với nước Z thất bại, bất luận xuất phát từ phương diện nào cũng quyết phải diệt trừ cô.
"Nước A? Sát thủ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đường!" Lý Kỳ nghe thấy như lọt vào trong sương mù, không nhịn được mở to mắt nhìn Đường Mật hô.
"Sẽ giải thích với anh sau, Lý Kỳ." Đường Mật đè bả vai Lý Kỳ lại, nhìn về phía Simon nói: "Như vậy vì sao các cậu lại xuất hiện? Còn... Arthur đâu?"
"Anh ấy mất tích rồi, vào một tuần trước." Simon rủ lông mi xuống, sau đó nhìn sang chỗ khác, giống như đang trốn tránh gì đó.
"Vì sao?" Đường Mật ngạc nhiên.
"Vì sao? Còn không phải vì cô?!" Y Tắc vẫn luôn chuyên tâm lái xe đột nhiên nói ra một câu, trên mặt ông ta không có biểu cảm gì, nhưng giọng nói cực kỳ không thân thiện, thậm chí còn mang theo phẫn nộ không che giấu được.
Y Tắc thoáng hạ giọng nói: "Một tuần trước thông qua tình báo chúng tôi nghe trộm được tin nước A muốn truy sát cô, Arthur đề xuất sẽ thực hiện hành động bảo vệ nhân chứng đối với cô nhưng bị Caroline bác bỏ, sau đó cậu ta liền mất tích. Hiện tại Bộ quốc phòng đã trực tiếp hạ lệnh đuổi bắt cho Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu, muốn trong thời gian ngắn nhất bắt Arthur về quy án."
"Cho nên các người mới tới tìm tôi, muốn dụ anh ấy xuất hiện đúng không?" Đường Mật không tự chủ được nghiêng người qua, nắm chặt thành ghế lái. Không hề nghi ngờ, Arthur đột nhiên mất tích khẳng định có liên quan đến cô, nhưng anh ấy cũng không tới tìm cô, thậm chí một cuộc điện thoại hay tin nhắn cũng không có, trên thực tế kể từ đêm đó chia lìa tại trấn nhỏ, Đường Mật cũng không có bất kỳ tin tức nào về Arthur. Rốt cuộc anh đang làm gì lại đang suy nghĩ gì? Lòng cô quặn thắt khó chịu, thậm chí so với lúc tránh né đạn vừa rồi còn đau hơn.
"Cô hiểu là tốt rồi, cho nên bắt đầu từ bây giờ cô nhất định phải toàn lực phối hợp với từng hành động của chúng tôi, bất luận là có trách nhiệm đối với tính mạng của chính cô hay là đối với tính mạng của anh ta cũng vậy." Y Tắc giảm tốc độ xe, đánh tay lái, xe rẽ sang con đường phía bên phải đường cao tốc.
Ngọn đèn trên đường cái vùng ngoại ô mờ tối không rõ, chiếu ra lối vào đường hầm tối đen như mực ở phía trước, trong mờ ảo tựa như một con thú khổng lồ đang há miệng, nhe răng chờ bọn họ đưa vào trong miệng.
Trong bóng tối truyền đến giọng nói lạnh lẽo mà rõ ràng của Y Tắc, thoáng như cái chùy vô tình nện vào trái tim Đường Mật.
"Đối với Arthur mà nói, cô chính là liều thuốc độc trí mạng, cuối cùng cũng có một ngày sẽ hại chết cậu ta."
Sáng sớm, sắc trời còn chưa rõ, mưa tí tách rơi, trên cửa sổ của nhà hàng nhỏ còn vương một tầng hơi nước. Nhân viên phục vụ trẻ tuổi đang khom người lau cửa kính, động tác nhanh nhẹn, vẻ mặt lạnh lùng. Trong nhà bếp truyền ra tiếng dầu nổ "lốp bốp", mùi thơm của khoai tây chiên và thịt xông khói lan tràn cả nhà hàng, nữ phục vụ từ phía sau đem ra một chồng đĩa cao, tựa như nữ hộ pháp đang nâng ngọn núi nhỏ. Quản lý đứng sau quầy cẩn thận kiểm kê tiền lẻ trong máy tính tiền, nhưng đôi mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía ngoài cửa sổ, sắc bén mà chính xác, giống như chó săn đang chuẩn bị sẵn sàng hành động.
Đúng vậy, bọn họ giống như một đám chó săn, một đám chó săn chuẩn bị xé nát Arthur.
Đường Mật dời mắt khỏi đám nhân viên phục vụ nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã không còn bốc lên chút khí nóng nào trước mặt, ngực thắt chặt từng đợt, lạnh lẽo từ trong da ngấm ra ngoài, thế nhưng hệ thống sưởi ấm nóng hừng hực lại khiến mặt cô nóng lên, cả người giống như đồng thời bị băng lửa dày vò. Trên thực tế, nhà hàng cô đang dừng chân này là một cái bẫy rất lớn, tất cả nhân viên làm việc đều là đặc công của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu cải trang, trong ngoài nhà hàng đều bố trí tầng tầng lớp lớp mai phục, chỉ cần Arthur vừa xuất hiện liền bị sa lưới. Đương nhiên trước đó không thể thiếu việc đem mồi nhử thơm ngon là cô đặt vào trong bẫy.
"Y Tắc, ông xác định Arthur nhất định sẽ xuất hiện ở chỗ này chứ?" JR nhấp hớp cà phê, vẻ mặt có chút bực bội, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên cạnh bàn như là đang rối rắm gì đó.
"Thành phố này ba mặt là biển, đường cái bên ngoài kia là con đường duy nhất thông với bên ngoài