Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341136
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1136 lượt.
. Arthur muốn cứu Đường thì cậu ta nhất định sẽ tính toán ổn thỏa đường đi sau khi thoát được, chẳng may từ đường cái không đi được thì sân bay tư nhân ở gần đây sẽ là lựa chọn tốt nhất của cậu ấy. Cho nên, cậu ấy nhất định sẽ ra tay ở chỗ này." Y Tắc gấp tờ báo trong tay lại, điều chỉnh cái nút tai tàng hình trong tai một chút.
"Ông khẳng định Arthur đang ở gần đây sao? Ý của tôi là, suốt một tuần lễ chúng ta đều không thể tra được tung tích của anh ấy, có lẽ anh ấy căn bản cũng không ở thành phố này." Simon hiếm khi thu lại vẻ mặt vui cười, trong ánh mắt nhìn Y Tắc chằm chằm mang theo áp lực cùng nặng nề, giống như căn bản cũng không hy vọng Arthur xuất hiện.
"Năng lực của Arthur chúng ta đều hiểu rất rõ, cậu ta biết tất cả thủ pháp tìm dấu vết của chúng ta, đương nhiên có thể dễ dàng tránh thoát đuổi bắt. Nhưng tôi dám khẳng định cậu ta nhất định đang ở gần đây, cậu nghĩ đi, hôm trước chúng ta nhận được một bức email thần bí nói Đường Mật đang ở thành phố này, mà địa chỉ IP của bức email đó chính là của máy tính công cộng dưới lầu khách sạn cô ấy ở. Nói cách khác người gửi email hy vọng chúng ta mau chóng tìm thấy cô ấy, vì sao? Bởi vì sát thủ nước A muốn giết cô ấy. Ngoại trừ Arthur thì ai sẽ làm như vậy?" Ngược lại với sự bất an của hai người bọn họ, khuôn mặt Y Tắc lại rất bình tĩnh.
"Vậy tối hôm qua lúc Đường bị tập kích vì sao anh ấy không xuất hiện?" JR không hiểu hỏi.
Y Tắc nhấp ngụm cà phê chậm rãi nói: "Cậu ta là muốn mượn lực lượng của chúng ta để bảo vệ Đường Mật, trải qua chuyện tối qua, tin rằng phía nước A rất nhanh sẽ biết là chúng ta nhúng tay, cũng sẽ áp dụng hành động trả thù với chúng ta. Arthur là muốn kéo chúng ta vào dây dưa với nước A, trì hoãn tốc độ hành động, còn cậu ta thì ngư ông đắc lợi, nhân cơ hội này cứu Đường Mật đi."
"Làm sao ông biết được rõ ràng như thế? Như là con giun trong bụng anh ấy vậy" Simon nắm tóc, vẻ mặt ủ rũ, dường như rất không hài lòng giọng điệu lạnh như băng này của Y Tắc.
"Đương nhiên, Arthur là một tay tôi huấn luyện ra, cái cậu ta biết đều do tôi dạy, không ai có thể hiểu cậu ta hơn tôi." Y Tắc lại mở tờ báo ra lần nữa, con ngươi màu ô liu hờ hững xem trang giấy, tựa như mặt gương sạch bóng nhưng trống rỗng.
Chẳng biết tại sao, Đường Mật đột nhiên cảm thấy biểu cảm này của Y Tắc rất giống Arthur. Cô nhìn sườn mặt ông ta, từ đuôi lông mày hướng lên của ông ta liên tục quét qua cái mũi nhọn cùng đôi môi sắc bén, giống như muốn xuyên thấu qua một hình ảnh âm bản* trên tấm phim nào đó để dự đoán hình ảnh thật của nó vậy, trong phút chốc, một ý nghĩ kỳ quái nhanh chóng xẹt qua trong đầu cô.
*Hình ảnh âm bản là hình mà chúng ta nhìn thấy trên tấm phim.
Nhận thấy được cô đang nhìn chăm chú, Y Tắc ngước mắt lên, lạnh lùng nói: "Còn cô thì hủy hoại học viên ưu tú nhất của tôi, cô Đường à."
Tác giả: Haha, có bạn nhỏ nào đoán ra được Tiểu Đường hoài nghi cùng suy đoán gì với Y Tắc không?
Chạy Trốn
"Hủy hoại anh ấy không phải tôi, mà là chính phủ các người đang cống hiến. Các người từng là đồng đội cùng vào sinh ra tử, nhưng bây giờ lại đem họng súng chỉ vào lẫn nhau, đó là do ai ra lệnh chứ? Hôm nay bị đuổi bắt chính là Arthur, ngày mai sẽ là ai?" Đường Mật không chút sợ hãi nhìn ông ta. Những người như bọn họ bất luận có bao nhiêu đặc quyền, đứng ở vị trí cao bao nhiêu thì đối với người đương quyền của chính phủ mà nói chẳng qua cũng chỉ là một công cụ. Lúc sử dụng được thì chính là vũ khí lợi hại, lúc không dùng được nữa liền thành đồ bỏ đi.
Nghe được lời của Đường Mật, JR và Simon đều quay mặt đi, cà phê trong miệng trở nên đắng chát vô cùng, đạo lý thỏ chết cáo buồn xót thương đồng loại này thật ra trong lòng mỗi người đều r như nhau, Arthur hôm nay có lẽ chính là bọn họ ngày mai.
Y Tắc há to miệng, đang chuẩn bị nói gì đó thì sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng "kẹt", cửa chính của nhà hàng bị đẩy ra.
Hô hấp của tất cả mọi người đều chợt ngừng lại, mặc dù trên mặt không tỏ vẻ gì, tay cũng vẫn tiếp tục động tác trước đó, thế nhưng đồng tử nheo lại, cơ bắp dưới lớp quần áo căng thẳng không chỗ nào không biểu thị bọn họ đang ở trong trạng thái đề phòng cao độ. Đường Mật hoảng sợ nhìn về phía cửa, trong lòng nhủ thầm: "Ngàn vạn lần đừng bước vào, Arthur!"
Tuy nhiên cảm giác chỉ là cảm giác, thực tế vẫn rất tàn khốc, đạn tiếp tục không ngừng bay tới, cửa sổ phía trước và phía sau xe đều bị bắn nát, trong lúc nguy cấp Đường Mật nhìn thấy Arthur đã rút súng ra, mấy lần muốn bắn trả đều vì phải điều khiển tay lái mà thất bại.
"Đổi chỗ, em lái xe!" Đường Mật quát khẽ, cơ thể liền nương theo sự lắc lư thân xe nghiêng về phía bên trái bắt được tay lái.
Arthur trùn người xuống, dán vào sát lưng Đường Mật di chuyển qua bên phải, chỉ trong chớp nhoáng hai người dùng tốc độ khó tin trao đổi vị trí, phối hợp vô cùng ăn ý. Lúc này xe đã chạy lên một cây cầu lớn vượt biển, bởi vì vừa rồi đổi vị trí trong lúc đang chạy với tốc độ cao, thân xe đã