Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

chệch sang làn xe bên trái nên lúc này một chiếc xe tải chở hàng đang lao thẳng tới trước mặt bọn họ.
Đường Mật nghiêng người, khẽ đạp thắng xe, hai tay nhanh chóng xoay vô-lăng, đồng thời giẫm mạnh chân ga, thân xe lập tức như bão tố mà hướng sang bên phải, khó khăn lắm mới tránh được xe tải khổng lồ đã lập tức nhìn thấy sắp lao ra lan can bảo vệ. Đường Mật vội vàng buông chân ga, cực nhanh đánh tay lái về bên trái, vừa nạp nhiên liệu vừa tiếp tục đánh tay lái. Đuôi xe hất lên gần như suýt quẹt vào lan can bảo vệ bên phải, nhưng xe hơi đuổi bắt phía sau bọn họ lại không may mắn như thế, vì tránh không kịp nên đã đâm thẳng vào đầu xe tải lớn. Tiếng "ầm" vang thật lớn, xe hơi thể tích nhỏ lập tức bị đụng bay ra ngoài, rơi xuống nước biển lạnh lẽo, văng lên mảng lớn bọt nước.
"Trượt nghiêng cực giỏi! Em đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp à?" Giọng nói thán phục của Arthur truyền đến.
"Em đã từng đoạt quán quân cuộc thi sức kéo!" Lúc này xe Đường Mật đang lách vào giữa hai chiếc xe hơi, cô cúi đầu xuống, vững vàng nắm chặt tay lái, thân xe dưới sự đè ép qua lại trong tốc độ cao ma sát ra một chuỗi tia lửa kịch liệt, giống như máu không ngừng chạy qua trong tim cô vậy, trong tiếng va chạm chói tai cô nghe thấy có người kêu cứu mạng, mà đạn phía sau vẫn chưa ngừng nghỉ.
"Shit! Đừng ép tôi nổ súng với người một nhà!" Arthur kéo chốt trên súng, sau đó đột ngột thò người ra khỏi cửa sổ xe, nhanh chóng bóp cò. Sau mấy tiếng "bằng bằng", một chiếc xe hơi theo ở phía sau khác nhanh chóng vòng mấy vòng rồi đâm vào lan can bảo vệ ở ven đường, lật sang đồng ruộng ở bên cạnh.
"Quay đầu xe ở phía trước, băng qua đồng ruộng chạy về hướng cửa cảng." Arthur ngồi lại ghế, trong giọng nói mang theo chút đau đớn. Đồng đội ngày trước bây giờ lại là đối thủ, bất luận là bên nào chiến thắng cũng sẽ không khiến người ta vui vẻ. Giống như những quân tốt trên bàn cờ, dưới sự thao túng của kỳ thủ ra sức chém giết, đẫm máu khổ chiến, nhưng từ đầu đến cuối đều không biết mình rốt cuộc chiến đấu vì lý do gì.
"Đó không phải lỗi của anh, Arthur." Đường Mật nắm tay anh.
Xe quay đầu ở phía trước, sau đó rẽ ngoặt, nhanh chóng chạy vào ruộng lúa mạch. Thân lúa mạch bị bánh xe nghiền từng dãy đổ về phía trước giống như sóng lớn nhấp nhô trong cơn mưa to mù mịt, xe hơi màu đen đi trong đó tựa như con cá ra khỏi lưới, vết thương chồng chất nhưng lại quật cường vô cùng chọc thủng sóng gió, liên tục lao về phía chân trời âm u.
Ban đêm, trong nhà nhỏ của ngư dân ở bến tàu.
Đường Mật ngồi bên bếp lò, giơ máy sấy thổi mái tóc dài hơi ẩm ướt. Alaska vào tháng mười vô cùng lạnh, mặc dù tuyết vẫn chưa rơi nhưng khí trời vào đêm mưa so với lúc tuyết rơi còn làm người ta cảm thấy lạnh lẽo hơn, từng đợt gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, ngoan cố chiếm lấy từng góc của gian phòng, nhà nhỏ của ngư dân không có hệ thống sưởi chỉ có bếp lò thô sơ, càng làm cho người ta lạnh đến ngay cả cốt tủy cũng sắp đông lại.
Một bàn tay cầm đi máy sấy, cơ thể ấm áp mà rắn chắc dán chặt phía sau lưng cô, xua tan cái lạnh thấu xương, Arthur nâng mái tóc của cô lên nói: "Để anh làm cho."
Ngón tay anh luồn qua sợi tóc đen nhánh của cô, lần lượt nâng lên hạ xuống, động tác tỉ mỉ mà có trật tự, đầu ngón tay hơi nóng làm cô cảm thấy có chút nhột, trong tiếng máy sấy "ù ù", nhịp tim trầm ổn có lực của anh xuyên qua làn da dán chặt của hai người mà truyền đến, chạm vào trái tim cô làm cho nó cũng cộng hưởng theo.
Trong thời gian nghỉ ngơi ở trấn nhỏ, Arthur cũng thường xuyên sấy tóc cho Đường Mật. Có một lần cô cố ý cau mày hỏi: "Động tác của anh thành thạo như vậy có phải trước kia thường xuyên sấy tóc cho phụ nữ đúng không?", anh nhìn cô trong gương vẻ mặt ranh mãnh nở nụ cười: "Không có, trước kia anh nuôi con chó lông vàng, thường xuyên tắm rửa sấy lông cho nó nên mới đặc biệt thuận tay." Đường Mật nhảy dựng lên, nghiến răng nhào qua bóp cổ anh, lại bị anh giữ chặt cổ tay, nghiêng người liền đặt dưới ngực, anh cười hôn lên khóe môi cô gằn từng chữ: "Anh không bao giờ sấy tóc cho phụ nữ, trừ phi cô ấy là vợ anh."
Lời nói khi đó như còn đang vang vọng bên tai, rõ ràng đến giống như một con dấu in ở trong lòng, Đường Mật vẫn nhớ rõ nụ cười cùng xúc cảm đôi môi Arthur mang lại lúc ấy, dịu dàng chân thành đến vậy, giống như thuốc độc ngọt ngào khiến cô muốn ngừng mà không được. Thế nhưng, bây giờ cô nhất định phải đem loại dịu dàng khắc cốt ghi tâm ấy ngăn cách ngoài cửa, dùng lý trí của mình dứt bỏ chất gây nghiện sâu tận xương tủy này, đồng thời cũng dứt bỏ anh. Y Tắc nói đúng, đối với Arthur mà nói, cô chính là một liều thuốc độc trí mạng, loại thuốc độc sẽ hại chết anh.
"Hôm nay anh không nên xuất hiện." Đường Mật lùi người cách Arthur một khoảng, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào nhưng trong miệng lại khô đến cảm thấy chát. Cô cảm nhận được tay anh cầm tóc mình đột nhiên chặt lại, sau đó lại thoáng buông lỏng, hơi thở của anh phất qua đỉnh đầu cô, có chút dồn dập, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như trước: "Xa nhau lâu như vậy,


Snack's 1967