Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.

duy nhất của mình rơi vào khốn cảnh tử vong được? Huống chi lúc trước Schumann đưa Arthur vào Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu là để bảo vệ anh chứ không phải để đưa anh vào lồng giam.
Đường Mật ngẩng đầu vừa định nói gì đó lại bị Arthur dùng ngón tay chặn môi lại, sau đó đem vật gì đó cũng mang cảm giác mát lạnh tương tự đeo vào ngón tay cô. Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là chiếc nhẫn ngọc lục bảo kia, ngực không khỏi dâng lên một nỗi chua xót khổ sở. Cô không bao giờ quên đêm đó tại quán rượu nhỏ mình đã mang theo đau đớn tê tâm liệt phế như thế nào mà tháo nó ra, cẩn thận đặt trong túi áo Arthur, bây giờ nó đã trở lại lần nữa, mang theo tình yêu mãnh liệt cùng dây dưa lúc ban đầu quấn lấy ngón tay cô. Đôi mắt màu lục sâu như biển cực nóng mà dịu dàng kia của Authur như kim châm vào hai mắt cô, chóp mũi nóng lên, nước mắt cố nén nhiều ngày từng tầng một trào ra.
Arthur áp trán với trán cô, hai tay vuốt ve gương mặt cô, ngón tay hơi thô ráp lau đi nước mắt của cô, giọng nói trầm lắng mang theo đau đớn đè nén: "Đừng tháo nó ra lần nữa đấy, lần nào em cũng độc ác tuyệt tình rời bỏ anh như vậy, lúc ở trong rừng là như vậy, ở nước Z là như vậy, ở trong quán rượu của trấn nhỏ cũng như thế. Còn anh thì lần nào cũng giống như phát điên đi tìm hình bóng em khắp địa cầu, hoảng loạn không biết làm gì là thế, sốt ruột khó nén là thế, nhưng đến khi tìm được em lại vẫn sợ hãi vô cùng, sợ em lại một lần nữa bỏ đi. Xin em đừng khiêu chiến lý trí và dũng khí của anh nữa..."
Arthur nhìn khuôn mặt khiến mình tinh thần không yên trước mắt, nước mắt Đường Mật từng đợt trượt qua ngón tay anh, cũng từng đợt lướt qua lòng anh, in xuống dấu ấn không thể phai mờ. Chất lỏng hết sức nhẹ nhàng dừng trên đầu ngón tay lại mang theo sức nặng không thể chịu đựng, nặng tới nỗi linh hồn anh đều phải thở dốc. Anh không dám nói ra lời sâu trong lòng mình, rất sợ sẽ dọa đến cô, cũng rất sợ không cách nào khống chế được lý trí của mình. "Nếu như lại mất đi em lần nữa, anh sẽ bẻ gãy hai cánh tự do của em, để em mãi mãi cũng không thể bay khỏi bên cạnh anh." Đó vốn là những gì anh muốn nói nhưng anh đã cố gắng nuốt lại vào sâu trong cổ họng, nghẹn đến ngực cuồn cuộn từng hồi nhưng chỉ có thể không ngừng liếm đi nước mắt của cô, mặc cho hương vị mặn đắng lan tràn cả khoang miệng.






Phản Công
Đường Mật nhìn mặt Arthur, lông mày phóng khoáng đang nhíu chặt đến hướng lên trên, lông mi dày rủ xuống, giống như đang ra sức áp chế gì đó, mỗi cơ thịt trên mặt đều căng chặt không chỗ nào không cho thấy nỗi đau sâu trong lòng anh. Không có nước mắt, nhưng sức nặng còn hơn nước mắt rất nhiều, đó là nước mắt bi thương tan nát tim phổi của một người đàn ông bị tổn thương đến cực độ nhưng lại ngưng đọng lại.
Lúc này cô mới biết được mình đã làm tổn thương anh đến mức độ nào. Đúng như Lý Kỳ đã nói: "Tình yêu không phải là chuyện của một người." Cho tới nay cô vẫn luôn cố chấp đem cái mình gọi là lý trí cùng kiên cường dựng thành hàng rào sắc nhọn ở giữa hai người, không chỉ làm mình bị đâm đến máu me đầm đìa mà cũng đâm anh mình đầy thương tích, lại không hề nghĩ tới tâm tình thật sự của anh, cũng như tâm tình khát vọng cháy bỏng của chính mình.
"Em xin lỗi, Arthur!" Đường Mật ôm cổ Arthur, vùi mặt vào bờ vai anh mặc cho nước mắt tuôn trào. Nỗi đau ly biệt không thể làm cô rơi lệ, công việc vất vả cũng không thể làm cô rơi lệ, thậm chí biển Bering nguy hiểm trí mạng cũng không thể làm cô rơi lệ, nhưng chỉ một câu nói của anh đã có thể làm cô lệ rơi đầy mặt mà không biết làm sao, giống như một đứa bé bất lực.
"Cô gái ngốc, chỉ cần em đừng không nói tiếng nào đã bỏ đi nữa là được rồi." Arthur vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, một lần lại một lần, thân thể mảnh khảnh của cô tựa như tượng người bày trí ở cửa hàng gốm sứ của mẹ lúc anh còn nhỏ, tinh xảo đến gần như không cầm hết một bàn tay được. Mẹ mất sớm cùng việc thiếu thốn tình thương của cha khiến anh đối với nhưng thứ mình yêu thích có một loại ý muốn chiếm hữu gần như lệch lạc, nhưng Đường Mật đã làm cho anh hiểu được yêu một người không chỉ chiếm hữu là đã đủ.
"Biết", Arthur nhìn khuôn mặt đắc ý cộng thêm kiêu ngạo của cô liền nhíu nhíu mày, lộ ra nụ cười khổ cam chịu, thế nhưng trong mắt lại lóe lên gì đó, anh hạ lông mi xuống che đi tia sáng tính kế.
"Sai ở chỗ nào? Nói em nghe thử xem." Đường Mật nghe thấy giọng nói thuận theo hiếm có của anh cảm thấy cực kỳ vui sướng. Rốt cục cũng để mình thắng một trận! Cô như đứa bé ngây thơ nghĩ thầm, trong lòng cũng có hưng phấn khi thực hiện được trò đùa, nhưng trên mặt vẫn trưng ra vẻ lạnh lùng.
"Không nên đối xử với vợ tương lai của mình như vậy...", Arthur rủ lông mi, nuốt nước miếng. Ngón chân trắng nõn mềm mại kia của cô đung đưa trước mặt anh, dưới ngọn đèn vàng sáng trưng tươi non tựa như sữa đặc thượng đẳng nhất, làm cho người ta sinh ra xúc động muốn cắn mạnh một cái.
"Như vậy là như thế nào?" Đường Mật nghiêng tai, giọng nói thoáng nâng cao một chút, thuần phụ