Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1742 lượt.
làm vậy…”
Những ngày tiếp theo anh không còn tới chỗ cô Lam nữa, cũng đặc biệt chú ý không nhắc đến tên cô và Vi Vi. Cũng có lúc Tiểu Băng nhắc đến nhưng luôn bảo rằng có phần tin tưởng kết quả xét nghiệm AND kia, không phải bởi cô tin vào khoa học, cũng không phải tin rằng cô Lam không nói dối, mà bởi vì cô biết cô vẫn còn rất thích anh, nếu giám định cho kết quả anh là ba của Vi Vi thật, cô Lam hẳn sẽ kể với anh, bởi vì cô Lam hiểu anh, biết một khi chuyện đó được xác minh, anh sẽ muốn chung sống với mẹ con họ. Nếu có cơ hội tốt đến thế, cô Lam chẳng phải sẽ nắm chặt không buông sao?
Anh không hiểu rõ Tiểu Băng nói như vậy rốt cuộc là muốn anh tán thành hay phản đối, nên chết cũng không mở miệng, vội dùng mấy nụ hôn khóa kín miệng cô lại, đỡ phải nói nhiều, một lời sơ sẩy có thể đánh mất niềm tin. Anh hy vọng Tiểu Băng nói nhiều hơn, nói đến phát chán thì sẽ không nhắc tới chuyện kia nữa.
Quả nhiên, một thời gian sau, Tiểu Băng cũng chán nhắc tới chuyện đó, cuộc sống của hai người lại quay về quỹ đạo bình thường.
Khoảng thời gian đó, cuộc sống của Đàm Duy thế nào cũng phải có chuyện xảy ra, anh không diễn vai chính thì cũng vào vai phụ, có khi vai chính vai phụ khó phân rõ ràng, vai diễn không ngừng hoán đổi, chưa đến lúc hạ màn thì căn bản không biết mình diễn vai nào.
Chuyện kể có một buổi chiều, Đàm Duy trên đường về nhà ghé qua chỗ chú Đàm bàn chút việc, lần đó không phải đi “tạo thai” mà là đi báo hỷ. Chú Đàm có người họ hàng không đỗ đại học trọng điểm nguyện vọng một nhưng vẫn muốn học trường điểm nên quyết định đến Đại học B tự túc phí học đại học. Nhưng những suất học tự túc này đa phần đều dành cho những thành phần lãnh đạo của thành phố và nhà trường. Con cái hoặc họ hàng của họ nếu không đỗ nguyện vọng một, thà rằng đến Đại học B học tự túc cũng không muốn đến học ở những trường bình thường, sau này tốt nghiệp ít nhất cũng có cái bằng của Đại học B. Như vậy thì tự túc hay không cũng chỉ là vấn đề tiền bạc mà thôi, mà bây giờ thứ mất giá nhất, chính là tiền bạc.
Chú Đàm không phải là lãnh đạo thành phố nên họ hàng của chú muốn bỏ tiền ra cũng chưa chắc vào được hệ tự túc của Đại học B, thế nên chú tìm đến Đàm Duy nhờ giúp đỡ, nói Đàm Duy là phó giáo sư của Đại học B, thế nào cũng sẽ có dây.
Thực ra Đàm Duy ở trường cũng không có đường dây gì, bây giờ chú Đàm nhờ anh giúp, anh mới đi tìm dây, bất đắc dĩ cũng phải làm những chuyện không ngay thẳng, mời khách tặng quà, cúi đầu chùn gối, rốt cuộc cũng có một tia hy vọng, chính vì thế hôm nay đến đây để báo tin vui cho chú Đàm.
Chú Đàm hiển nhiên là cảm kích vô cùng, khăng khăng muốn giữ anh lại ăn cơm tối. Anh khách sáo từ chối một hồi, cuối cùng thấy không từ chối được liền ở lại ăn cơm. Đang ăn thì nghe thấy tiếng xe máy vang lên ngoài cửa, ngay sau đó “họng khói” của Na Na: “Chú Đàm, mau ra giúp một tay, giúp tôi gắn tấm biển số này.”
“Chẳng lẽ em lại chưa nói hết câu đã gác máy? Cô ấy giận đến điên cả người, em phải dỗ dành mãi, còn giúp cô ấy bày mưu tính kế nữa.
“Hả? Em giúp cô ấy bày mưu tính kế gì?”
“Em khuyên cô ấy ly hôn với Thường Thắng, sau đó xuất ngoại, tìm một anh chàng ngoại quốc để kết hôn, cho cái lão Thường Thắng tức chết luôn.”
Anh cảm thấy kế hoạch xuất ngoại này rất tốt vì nghe nói đàn ông ngoại quốc không quan tâm đến việc phụ nữ từng ly hôn hay chưa, trình độ văn hóa cũng khá cao, lại lãng mạn, giàu tình cảm, chính là típ người mà Tạ Di Hồng thích. Nhưng anh cũng lo nếu Tạ Di Hồng đưa ra đề nghị ly hôn, nhất định sẽ biết là anh tố cáo cậu ta, anh thì chẳng sợ Thường Thắng tìm mình gây phiền phức, chỉ sợ anh ta gây khó dễ cho Tiểu Băng. Anh nhắc nhở Tiểu Băng: “Em nói với Tạ Di Hồng rằng, nếu Thường Thắng hỏi chuyện này là ai nói cho cô ấy… thì đừng lôi em vào, để tránh cậu ra tìm cơ hội trả thù em…”
Tiểu Băng không tin: “Em mà sợ hắn ta á? Hắn ta dám động vào một sợi tóc của em, em sẽ gọi anh đến tẩn cho anh ta một trận.”
“Đợi đến lúc anh đến tẩn cho cậu ta một trận thì em cũng ăn đủ rồi, cần gì phải vậy?”
Anh thấy Tiểu Băng không thèm quan tâm, liền tự mình gọi cho Tạ Di Hồng để dặn cô ấy. Tạ Di Hồng nói: “Cũng chỉ có con mọt sách cậu mới nghĩ ra chủ ý này, tôi bảo cậu lén tố cáo thì hắn ta sẽ không làm khó Tiểu Băng chắc? Hai người là vợ chồng, chồng nợ vợ trả, ai tố cáo chẳng phải đều giống nhau hay sao? Cậu yêu tâm đi, tôi chắc chắn sẽ không ngốc như cậu đâu.”
Buổi chiều hết giờ dạy, Đàm Duy chạy đến bệnh viện thăm Thường Thắng, nhưng vẫn luôn cảm thấy bản thân mình có chút giả tạo, sau lưng đi tố cáo cậu ta, hại cậu ra bị đánh, bây giờ lại giả bộ đến thăm. Nhưng mà lúc anh tố cáo cậu ta đâu có ngờ mọi sự lại thành ra như vậy?
Dựa hơi bố vợ, Thường Thắng được nằm phòng bệnh đơn. Lúc Đàm Duy đến, trong phòng chỉ có hai vợ chồng nhà họ, Tạ Di Hồng đang ngồi đọc báo ở một góc, Thường thắng nằm trên giường bệnh nhắm mắt, không biết là hôn mê hay đang ngủ, trê