Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1732 lượt.
n đầu băng một tấm gạc y tế trắng, miệng sưng tấy, vành mắt thâm đen, có vẻ như bị thương cũng không nhẹ.
Tạ Di Hồng nhìn thấy anh tiến vào, tỏ ra rất kinh ngạc, hỏi han vài câu rồi nói: “Cậu tới thật đúng lúc, trông giúp tôi ở đây một lát, tôi về lấy chút đồ…”
Tạ Di Hồng vừa đi, Thường Thắng liền mở mắt, cảm kích nói: “Chú đến rồi à? Suy cho cùng vẫn là bạn tốt… Cái đám người ở công ty… đều sợ bị liên lụy cả… không dám đến thăm tôi…”
“Có chuyện gì vậy? Sao lại thành ra thế này?” Đàm Duy thấy Thường Thắng nói chuyện liền yên tâm hơn một chút, đi lấy một chiếc ghế đến bên giường bệnh rồi ngồi xuống.
Anh vốn dĩ đã đứng về phía Tạ Di Hồng, cũng phản cảm việc Thường Thắng nuôi vợ bé, nhưng mà bây giờ làm như thế này, hình như đã không còn giống mâu thuẫn vợ chồng nữa rồi, Thường Thắng có vẻ như bị áp bức. Anh ôn tồn nói: “Không vấn đề, chú có lời gì chứ nói với anh, anh giúp chú đưa tin.”
“Chú cứ nói là anh không sao, bảo cô ấy không cần phải lo lắng, chú nói tiền hôm qua bị cướp rồi, nhiều khả năng là không lấy lại được, chú bảo cô ấy đừng lo, anh sẽ nghĩ cách kiếm tiền để cô ấy nhập hàng.”
Chỉ mấy lời này đã làm cho hình tượng Thường Thắng trong lòng anh bỗng trở nên vĩ đại hơn, nào còn giống “Thường Thắng”, là “thánh tình” thì có! Mình bị đánh ra thế này mà vẫn còn nhớ đến Na Na, xem ra Thường Thắng không phải là không có chân tình mà chỉ là không tồn tại tình cảm thực sự với Tạ Di Hồng mà thôi. Cũng có thể Thường Thắng năm đó chỉ nhìn vào quyền thế, địa vị của nhà họ Tạ nên mới lấy Tạ Di Hồng, nếu thế thì lần này Thường Thắng bị đánh cũng xem như trả giá cho sự tham lam của cậu ta. Lãng tử quay đầu, ngàn vàng khó đổi, chỉ mong cho Thường Thắng dứt khoát ly hôn với Tạ Di Hồng, từ nay về sau một lòng một dạ yêu thương Na Na, sống thật tốt, cũng xem như một kết thúc tốt đẹp.
Sau khi Tạ Di Hồng quay lại bệnh viện, Đàm Duy liền cáo từ, tự đến chỗ Na Na truyền tin. Na Na rưng rưng nước mắt, hỏi: “Anh Đàm, anh Thường… không sao chứ?”
“Không sai, chỉ là vết thương ngoài da thôi, qua vài ngày là khỏi ấy mà.”
“Anh ấy… có biết ai làm không?”
Anh không dám nói những suy đoán của Thường Thắng ra, phòng Na Na đi tìm Tạ Di Hồng trả thù, liền nói: “Cậu ta làm sao mà biết là ai được? Cậu ta nói mấy người đó trùm đầu cậu ta rồi đánh…”
Na Na nói: “Ôi, thân phận em cũng không tiện đi thăm anh ấy, điện thoại của anh ấy cũng bị người ta cướp mất rồi, em chẳng có cách nào để liên lạc… anh… lần sau đi thăm anh ấy… giúp em hỏi thăm anh ấy nhé!”
“Được, không thành vấn đề!”
Buổi tối Đàm Duy kể cho Tiểu Băng nghe chuyện anh đi thăm Thường Thắng, Tiểu băng liền giảng cho anh một tràng: “Woa, em sớm đã đoán được Thường Thắng nắm giữ bí mật của nhà họ Tạ mà, vì thế Tạ Di Hồng sau khi trải qua “thảm kịch HIV” mà vẫn không ly hôn với Thường Thắng, lại còn chuẩn bị đưa anh ta xuất ngoại nữa. Ôi trời, Tạ Di HỒng thật đáng thương, vì lợi ích của gia đình mà phải hy sinh hạnh phúc của bản thân. Nhưng mà em thực sự cảm thấy kỳ lạ, cái tay Thường Thắng đó… rốt cuộc đã nắm được bí mật gì của nhà họ Tạ? Sao nhà họ Tạ lại phải sợ anh ta như thế nhỉ?”
“Cậu ta không nói đó là bí mật của nhà họ Tạ, mà chỉ nói là bí mật của công ty thôi.”
“Woa, vậy chắc chắn là một bí mật liên hoàn rồi. Thường Thắng nắm trong tay bí mật của mấy vị lãnh đạo công ty, mấy vị lãnh đạo ấy lại nắm giữ bí mật của ba Tạ Di Hồng, một khi Thường Thắng phanh phui bí mật của cô ty, người nhà họ Tạ… không thoát được…”
“Nếu nhà họ Tạ sợ Thường Thắng như vậy, sao họ còn tìm người đánh cậu ta… Nếu không… thà cứ giết người diệt khẩu còn hơn, đánh bán sống bán chết như thế, không sợ Thường Thắng tạo phản báo thù sao?”
“Em cảm thấy không phải là người nhà họ Tạ đánh Thường Thắng đâu…”
“Nếu không phải nhà họ Tạ, vậy còn có thể là ai? Trùng hợp như vậy, đúng lúc chúng ta nói cho Tiểu Tạ biết Thường Thắng nuôi vợ bé, Thường Thắng liền bị người ta đánh.”
Tiểu Băng nghĩ một lúc rồi nói: “Em nghĩ chắc hẳn là Na Na… tìm người đánh đấy…”
“Tại sao?”
“Bởi vì chỉ có Na Na mới biết Thường Thắng đem theo nhiều tiền như vậy, Tạ Di Hồng không biết, số tiền đó chắc chắn không phải tiền lương của anh ta, tiền lương của anh ta đưa cho Tạ Di Hồng rồi, thế nên số tiền đó chắc chắn là tiền hối lộ… Thường Thắng giấu Tạ Di Hồng đem cho Na Na…”
“Em không thể tự bào chữa như thế được, nếu số tiền đó của cậu ta đưa cho na Na tiêu thì Na Na việc gì phải cướp tiền của cậu ấy?”
“Có thể vì Na Na không biết số tiền đó cho cô ta dùng?”
“Không thể nào, Thường Thắng lúc nằm viện còn cố ý bảo anh chuyển lời tới Na Na, nói số tiền đó đã bị cướp, nhiều khả năng là không đòi lại được, nhưng cậu ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền cho cô ta nhập hàng mà… Điều này chứng tỏ Na Na biết số tiền đó là cho cô ta nhập hàng. Mà kể cả cô ta không biết số tiền đó là cho cô ta, cô ta cũng không đánh Thường Thắng đâu, đánh chết Thường Thắng rồi thì có lợi gì cho cô ta chứ? Không phải là chặt mất cây tài lộc của cô ta sao?”
Tiểu Băng nhất thời không biết nói sao, nhưng lại