Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

lập tức giải thích: “Có thể không phải là Na Na muốn cướp số tiền đó mà là người khác muốn cướp, nhưng tin tức thì nhất định là do cô ta làm lộ ra. Cô ta lớn lên trong môi trường ấy, chắc chắn là đã kết giao với vô số bạn bè xấu, những người đó nghe nói trên người Thường Thắng có tiền, không thèm quản tiền đó là cho ai, cướp trước rồi tính sau.”
Anh cảm thấy điều này cũng có khả năng, hơn nữa anh tình nguyện tiếp nhận cách lý giải này, bởi nếu là như vậy tức là Thường Thắng không phải vì bị hai người tố cáo mà bị thương.
Tiểu băng cười hì hì, nói: “Dù sao cũng không quản chuyện nhà người ta làm gì, vẫn là Na Na làm thôi, Thường Thắng phải chịu thiệt vì phụ nữ rồi, ai bảo anh ta không sống cho ngay thẳng, lại đi ra ngoài tìm hoa vấn liễu rồi nuôi vợ bé làm gì? Nuôi vợ bé xong còn ôm luôn cả phiền phức. Không phải vợ cả đòi mạng của anh mà chính là vợ bé muốn anh một mạng, nói không chừng cả hai bà vợ đều muốn đòi mạng của anh, đáng đời! Anh đừng có mà học anh ta đấy!”
“Em yên tâm, có cho anh tiền anh cũng không phạm vào cái tội ấy.”
“Nhưng nếu anh muốn nuôi vợ bé, chắc chắn là làm tốt hơn Thường Thắng, sẽ không làm đến nông nỗi như vậy. Hơn nữa anh vốn không cần bao vợ bé, vợ bé sẽ tự động đến bao anh.”
Anh chỉ sợ Thiểu Băng lại nhắc đến chuyện cũ, vội nói: “Đừng nói linh tinh nữa, em biết anh khong có con riêng cũng không phải là khom lưng uốn gối, mà là anh khom lưng uốn gối… Là em không cần anh nữa, chỉ có anh một mực tìm em trở về…”
Tiểu Băng cười ha ha: “Nói anh ngốc, anh lại chẳng ngốc chút nào, mật ngọt chết ruồi…”
Anh dặn dò Tiểu Băng nhất quyết không được kể chuyện “vũ khí bí mật” cho Tạ Di Hồng, không thì nhà họ Tạ chắc chắn sẽ tìm cách lấy cho bằng được cái bí mật đó, lấy không được liền nghĩ cách bịt miệng Thường Thắng, vật thực sự ở sẽ liên quan đến tính mạng con người.
Tạ Di Hồng ở trong bệnh viện chăm sóc Thường Thắng hai ngày rồi đi làm lại, nói đã đưa mẹ và em trai Thường Thắng đến thành phố A rồi, họ đang ở bệnh viện chăm sóc Thường Thắng, vì thế cô ấy mới có thể trở lại làm việc. Đàm Duy thầm nghĩ, như vậy thì tốt rồi, mọi người đều vui vẻ, Tạ Di Hồng cũng không cần kè kè bên cạnh người cô ấy ghét, Thường Thắng cũng có thể tự do liên lạc với Na Na, anh không cần chuyển lời thay Thường Thắng nữa.
Anh trêu Tạ Di Hồng: “Hôm đó nghe cậu nói “có công mài sắt có ngày nên kim”, tôi còn nghĩ là cậu ngày ngày đều cầu nguyện cho Thường Thắng bị đánh cờ.”
“Anh ta bị đánh tôi không thương xót, đó là sự thực, nhưng tôi không cầu nguyện cho anh ta bị đánh, bởi vì tôi vốn đã định bàn với anh ta chuyện ly hôn rồi, anh ta thành ra thế này, vết thương anh ta chưa lành tôi cũng không tiện nói ra chuyện này.”
Anh cảm thấy những lời này cũng có lý, thuận miệng hỏi: “Vụ án này đã phá được chưa?”
“Vẫn chưa, Thường Thắng giấu nhẹm tình tiết vụ án, ngăn trở việc phá án.”
Anh nghe nói Thường Thắng “giấu nhẹm tình tiết vụ án” thì vô cùng khâm phục cậu ta. Có lẽ Thường Thắng không muốn công an điều tra ra đầu đuôi sự việc, vậy chẳng phải cậu ta cũng muốn bao che cho người nhà họ Tạ sao? Anh hỏi: “Sao cậu ta lại giấu chứ, chẳng lẽ lại không muốn vụ án được phá?”
Tạ Di Hồng hàm hồ nói: “Anh ta đã giấu vậy chắc chắn là có lý do của anh ta.”
Anh thấy Tạ Di Hồng nói được lý lẽ, lại nghĩ, nói không chừng cũng không phải là Thường Thắng giấu giếm tình tiết vụ án mà là Tạ Di Vũ vốn không muốn phá vụ án này, phá rồi thì không phải nhà họ Tạ cũng xong đời luôn sao? Anh hỏi: “Chuyện này… rốt cuộc là do ai làm?”
Tạ Di Hồng phân tích: “Ai biết anh ta ngày hôm ấy mang theo tiền thì chính là người đó làm, dù không phải người đó đích thân ra tay thì cũng là báo tin hoặc là thuê người.”
Anh phát hiện ra tư duy của phụ nữ khác giống nhau, Tiểu băng và Tạ Di Hồng đều chĩa đầu mối vào Na Na, không biết có phải vì vợ cả có thù hận với vợ bé không. Anh lại rất thông cảm cho Na Na, không muốn tin cái gọi là “một ngày là kỹ nữ, cả đời làm gái phong sương”, mà hơn nữa “làm gái” với mưu tài hại nhân cũng không phải là cùng một việc. Anh hỏi: “Không phải cậu cũng biết trên người cậu ta có tiền sao?”
“Tôi nào có biết? Nếu tôi biết còn để cho anh ta đem tiền hiếu kính vợ bé sao? Tôi nghe Tiểu Băng kể lại…”
Anh vội giải thích: “Tiểu Băng cũng là sự thể xong xuôi rồi mới nghe nói việc tiền nong này. Trước khi mọi việc xảy ra, ngoài Thường Thắng cũng chỉ có Na Na biết thôi.”
“Vậy thì khẳng định là Na Na tìm người làm rồi.”
“Nhưng mà tiền của Thường Thắng không phải là cho cô ta sao? Cô ta việc gì phải tìm người cướp tiền chứ?”
“Ai mà biết được? Tâm tư của cái loại con gái chốn vui chơi ấy, con gái nhà lành như tôi sao mà nhìn thấu được? Cái kiểu đàn ông ngay thẳng như cậu cũng nhìn không thấu đâu, cậu đừng phí tâm tư đoán già đoán non nữa. Theo tôi thấy, cô ta vốn chẳng chịu làm gì cả, có lẽ còn chẳng nghĩ đến cuộc sống tự dựa vào sức mình, mà tình nguyện bán thân xác, vừa phong lưu sung sướng lại kiếm được tiền. Cô ta một chân đạp cả hai thuyền, chắc chắn là tiền trong tay cô ta còn


Polaroid