Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

ủa anh vui, anh sẵn lòng làm mọi việc.”
Sau khi Tạ Di Hồng nghe được chuyện này liền chủ động nói: “Cậu muốn xuất ngoại sao? Tôi sẽ giúp cậu tìm cách.”
Câu nói này khiến anh có chút không vui. Tạ Di Hồng nói như vậy chẳng khác nào nghĩ anh không có bản lĩnh tự xuất ngoại, phải dựa vào cô ấy? Nghĩ vậy, anh liền vội khước từ: “Không cần, không cần đâu, tôi chỉ nói vậy thôi, nếu tôi muốn xuất ngoại, tôi sẽ tự nghĩ cách.”
“Cái tên này suốt ngày như vậy, tư tưởng phong kiến nặng quá đấy, không muốn dựa dẫm vào phụ nữ. Thật ra cũng đâu phải là “dựa” vào phụ nữ, đây gọi là tận dụng tất cả tài nguyên có thể tận dụng được. Chỉ cần tôi giúp cậu tạo một cơ hội xuất ngoại là được, cậu quản tôi là đàn ông hay phụ nữ làm gì chứ? Nếu cậu cảm thấy được phụ nữ giúp không thoải mái, vậy cứ coi tôi là đàn ông là xong.”
Anh bị cô nhìn trúng tim đen, có chút không vui, giải thích: “Cũng không phải vấn đề đàn ông hay phụ nữ giúp, tôi chỉ cảm thấy việc này vẫn nên tự dựa vào năng lực của chính mình, có thì đi, không có thì thôi...”
“Năng lực chỉ là một mặt, còn vấn đề thời cơ nữa. Không biết nắm bắt cơ hội thì có năng lực hơn nữa cũng chẳng ích gì. Có khi tôi không nói rõ ra thì tốt hơn, cậu cũng không đến nỗi nhạy cảm như vậy. Lần trước tôi giúp cậu đề cử thăng chức nhưng không để cho cậu biết, cậu cũng đâu có ý kiến gì.”
“Việc bình bầu đó làm sao?”
“Lần trước đặc cách bầu phó giáo sư, khoa chỉ có một suất, tôi thấy cậu đăng ký rồi nên không đăng ký nữa, nếu không ai được bầu cũng khó nói đấy nhé! Tôi cần gì phải tự tìm rắc rối mà đi tranh giành cái chức ấy với cậu? Đàn ông các cậu ưa sĩ diện, lên được phó giáo sư mặt như dát vàng, trước mặt vợ cũng tự tin hơn một chút. Tôi căn bản không quan tâm, sớm muộn gì cũng ra nước ngoài, phó giáo sư cũng được mà giảng viên cũng được, chẳng phải là đều làm công ăn lương sao?”
Trong lòng anh càng khó chịu, nghe ngữ khí của Tạ Di Hồng, cái chức danh phó giáo sư chẳng khác nào là do cô ấy nhường anh, là cô ấy biết anh sĩ diện nên mới không tranh giành với anh. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc đặc cách lên phó giáo sư. Hồi đó Tạ Di Hồng không đăng ký, trong khoa cũng có vài lời đàm tiếu nhưng anh cảm thấy đó là do Tạ Di Hồng tự biết mình không đủ điều kiện nên mới không đăng ký.
Bây giờ nghĩ lại, anh lúc đó cũng thật kiêu ngạo, kiêu ngạo đến tự mãn, cho rằng dĩ nhiên là Tạ Di Hồng không bằng mình, cô ấy cũng chỉ xuất bản vài cuốn sách, mà nhà xuất bản không phải là công ty của Thường Thắng sao? Chồng làm ở công ty xuất bản sách, chuyện vợ ra vài cuốn sách chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Còn vài cuốn sách của anh lại chật vật mãi mới xuất bản được, mà trong mắt mọi người, ra sách cũng chỉ là sách, bất kể là dựa vào chính mình hay đi đường khác. Nói không chừng mấy người trong hội đồng bình thẩm cũng chẳng biết là sách của ai, được xuất bản như thế nào...
Anh miễn cưỡng mỉm cười. “Vậy tôi phải cảm ơn cậu đã hoàn thành tâm nguyện giúp tôi rồi, nếu không cái chức danh ấy chắc chắn là của cậu.”
Tạ Di Hồng cười, nói: “Tôi biết cậu không chịu được điều này, kỳ thực tôi không hề nói mình giỏi hơn cậu, tôi chỉ muốn nói một vấn đề thực tế thôi. Nếu hai chúng ta cùng đăng ký, trình độ học vấn, bằng cấp của chúng ta đều tương đương nhau, cậu hơn tôi ở điểm cậu đang học tiến sĩ, nhưng cái đó cũng chẳng là gì, vì học vị ấy cậu cũng chưa nắm được trong tay, mà tôi lại hơn cậu ở điểm tôi là con gái của bí thư Đảng bộ thành phố, cho dù tôi không kêu gọi mọi người nể mặt ba tôi, ba tôi cũng không ra mặt kêu gọi mọi người bình bầu cho tôi thì mọi người vẫn cứ tự động làm vậy, cậu có tin không?”
Điểm này anh tin tưởng tuyệt đối, dù sao Tạ Di Hồng cũng biết lợi thế của mình là có một ông bố nắm chức quyền trong tay, anh cũng không giận cô ấy nữa. “Thôi, qua thì cũng qua rồi, bây giờ nói cũng chẳng có tác dụng gì.”
“Đương nhiên, hôm nay tôi nói chuyện này hoàn toàn không vì muốn cậu cảm tạ tôi. Tôi biết tính cậu, cậu nghe chuyện này rồi mà còn cảm ơn tôi mới lạ, có khi lại ghét tôi ấy chứ. Tôi nói chuyện này cốt chỉ muốn khuyên cậu xuất ngoại, vì trong nước bây giờ rặt một cái thói này, cậu thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì. Người như cậu vẫn nên ra nước ngoài thì hơn, tất cả đều dựa vào chính mình, có bao nhiêu tài thì trổ ra bấy nhiêu cán.”
“Ở nước ngoài không có những chuyện này sao?”
“Nghe nói là tốt hơn nhiều.”
Tiểu Băng nghe xong chuyện này liền nói đùa: “Woa, Di Hồng chắc chắn là tận lực tìm cách đưa anh xuất ngoại rồi, mà khẳng định còn nghĩ cách để một mình anh đi được, còn em phải ở lại cơ, nếu thế, hai người bọn anh cuối cùng cũng được ở bên nhau rồi.”
“Đừng đoán vớ đoán vẩn, cô ấy có bản lĩnh cho anh xuất ngoại sao? Cho dù thực sự có bản lĩnh tìm được cơ hội xuất ngoại cho anh thì cô ấy có bản lĩnh giữ em ở lại chắc?”
Tiểu Băng làm như thật, nói: “Gì mà không được chứ? Người nhà cô ấy đều làm quan ở thành phố A này, muốn cản em xuất ngoại chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ví như bảo anh trai cô ấy nói với bên công an một tiếng, không làm