Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1730 lượt.

hộ chiếu cho em, như vậy chẳng phải là em không thể xuất ngoại sao?”
“Thế thì anh sẽ quét dầu lên gan bàn chân... để chạy từ nước ngoài về...”
Tiểu Băng vui vẻ đáp: “Anh thật sự nỡ rời xa cuộc sống ở nước ngoài để chạy về nước vì em ư?”
“Có gì mà không nỡ chứ? Anh xuất ngoại vì em, về nước cũng là vì em.”
“Khà khà, dù sao anh bây giờ cũng chưa xuất ngoại, có nói ngọt thế nào cũng chẳng là gì.”
“Vậy em đợi anh xuất ngoại rồi thử anh xem...”
Vài hôm sau, Tạ Di Hồng lại muốn cho hai vợ chồng Đàm Duy mượn nhà để ở. “Tôi không nỡ bán căn nhà này, nói không chừng ngày nào đó tôi lại muốn trở về. Tôi cho hai người mượn căn nhà này để ở, không thu tiền, cứ thoải mái, chỉ cần giúp tôi trông chừng là được.”
Đàm Duy không muốn nhận. “Không cần đâu, chúng tôi ở đây cũng tốt rồi.”
“Cậu không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho Tiểu Băng chứ? Công ty cô ấy gần đó, khách hàng đến hơn nửa cũng là ở đấy, hai người ở chỗ tôi chẳng phải hơn chỗ này sao?”
Anh hỏi ý kiến Tiểu Băng, Tiểu Băng cũng không đồng ý đến đó ở, cô nói: “Thôi, bác sĩ đã nói rồi, bệnh trichomonas, bệnh lậu đều rất dai dẳng, giai đoạn cấp tính phát tác, trong cơ thể vẫn có thể mang vi khuẩn gây bệnh, ai biết được trong phòng cô ấy nhiễm bao nhiêu vi khuẩn chứ? Chúng ta định đến đó tìm cái chết hả?”
Vì vậy anh kiên quyết từ chối ý tốt của Tạ Di Hồng, nhưng lại cố gắng tỏ ra vì sĩ diện của bản thân mới không dọn đến ở, tránh để Tạ Di Hồng nghĩ đến lý do của Tiểu Băng mà khó chịu trong lòng.
Qua mấy ngày, Tạ Di Hồng lại nói với anh: “Vì hai người không đồng ý đến chỗ tôi ở, tôi đã cho một người bạn thuê căn nhà ấy. Tôi nói với người ta rồi, tiền phòng mỗi tháng sẽ đưa cho hai người, hai người cũng không cần giữ lại cho tôi, cứ tiêu đi.”
Anh nào có thể nhận ân huệ này chứ, vội phản đối: “Đừng làm thế, cậu muốn tôi thu hộ tiền nhà cũng được, nhưng tôi tuyệt đối không đụng đến số tiền đó đâu. Sau này tôi sẽ giúp cậu đổi sang đô la rồi gửi qua bên đó cho cậu.”
Tạ Di Hồng nói với vẻ xem thường: “Mấy trăm nhân dân tệ đổi sang đô la thì được mấy đồng? Chỉ e phí gửi cũng hơn số đó rồi? Cậu giữ mà dùng đi, không thì dùng số tiền này mua mỹ phẩm cho Tiểu Băng.”
Anh không nói gì nữa nhưng trong lòng kiên quyết có chết cũng không dùng số tiền đó, sẽ giữ lại toàn bộ, được bao nhiêu sẽ đổi thành đô la gửi cho Tạ Di Hồng.
Tạ Di Hồng nói: “Tôi còn có chút việc muốn cậu giúp. Người bạn đó của tôi trước khi chuyển đến muốn trang trí lại nhà nên thời gian này tôi sẽ không có chỗ ở, có thể ở nhờ nhà hai người vài hôm không? Chỉ khoảng nửa tháng thôi, tôi sắp bay sang Mỹ rồi.”
Anh về nhà bàn bạc với Tiểu Băng, Tiểu Băng liền “hứ” một cái. “Cái gì mà bạn muốn sửa nhà? Chẳng qua là tìm một lý do mà thôi. Nhà cô ấy đẹp như vậy, bạn cô ấy còn phải sửa nữa sao? Mà cô ấy nỡ để cho người bạn đó đụng chạm vào nhà mình hả? Chắc chắn là cô ấy muốn trước khi đi Mỹ được ở cùng anh mấy hôm, gạo nấu thành cơm rồi sẽ sang Mỹ sinh con.”
Đối với trí tưởng tượng vô hạn của Tiểu Băng, anh hoàn toàn bó tay, chỉ có thể trịnh trọng nói: “Em thật không nên làm nghề bán bảo hiểm mà nên viết tiểu thuyết kiểu dễ bán, em lúc nào cũng có mấy suy nghĩ sởn tóc gáy, viết ra chắc chắn sẽ gây sốt, không tận dụng kiếm tiền quả là phí phạm.”
“Đợi một ngày em nằm liệt giường sẽ viết tiểu thuyết kiếm tiền, em bây giờ vẫn còn chạy được, cứ chạy trước đã rồi nói.” Tiểu Băng nghiêm mặt nói. “Anh không tin lời em, rồi sẽ có ngày chịu thiệt thòi đấy.”
“Kể cả cô ấy có ý đó đi chăng nữa cũng không thể dùng bạo lực mà ép anh được, vẫn phải xem anh có chịu phối hợp hay không chứ. Em nghĩ anh dễ bị lừa thế sao?”
Tiểu Băng cắn một cái. “Thế để cho cô ấy đến ở đi, vừa hay nhân cơ hội này thử anh luôn... Chúng ta đánh cược đi!”
Anh rất có lòng tin về bản thân. “Không cần cược gì cả, vì chắc chắn em thua...”
“Em nhất định không thua, nếu anh không bị cô ấy lừa vậy thì chứng minh anh qua cửa, tình yêu của em cũng thắng rồi. Còn nếu anh bị cô ấy lừa thì chứng tỏ suy đoán của em về cô ấy là đúng, trí tuệ của em thắng... Dù sao đi nữa em cũng đều thắng.”
Nói thật lòng, anh cũng khá tò mò, muốn xem Tạ Di Hồng có thật muốn mang thai trước khi đi Mỹ như suy đoán của Tiểu Băng hay không, nhưng điều càng làm anh hiếu kỳ là, nếu Tạ Di Hồng thực sự có ý nghĩ đó, vậy cô sẽ dùng biện pháp gì đây? Anh thoải mái nói: “Anh vẫn muốn xem suy đoán của em có đúng không, nhưng mà hiện tại không nghĩ ra cô ấy sẽ dùng cách gì để lừa anh phạm tội.”
“Em bây giờ cũng nghĩ không ra, nhưng mà chắc chắn là cô ấy có cách, như mỹ nhân kế, khổ nhục kế, điệu hổ ly sơn... Này, rốt cuộc sẽ là kế nào trong ba mươi sáu kế nhỉ?”
“Anh cũng không biết, anh chỉ biết trong ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách.”
“Thảo nào cô ấy muốn xuất ngoại, thì ra nguyên nhân là “chuồn là thượng sách”... Đi cũng là vì muốn trèo lên người anh thôi.”
Hai người bàn luận đến nửa ngày, càng nói càng hiếu kỳ. Rốt cuộc Tạ Di Hồng sẽ dùng chiêu gì? Cuối cùng hai người quyết định mời Tạ Di Hồng đến ở, thử trò