Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
cháy nhà mới ra mặt chuột.
Vì thế, trước ngày xuất ngoại nửa tháng, Tạ Di Hồng chuyển đến nhà họ, cùng ở trong căn nhà nhỏ đó.
Tạ Di Hồng đã làm xong thủ tục xuất ngoại, không phải đi làm nữa. Mỗi ngày, ngoài thời gian ra ngoài mua sắm, thăm hỏi bạn bè, bà con, còn lại đều ở lì trong nhà.
Đàm Duy tránh cô như tránh tà. Buổi sáng đi làm từ rất sớm, nếu không phải đi trước Tiểu Băng thì cũng là cùng Tiểu Băng ra khỏi nhà. Buổi trưa cũng không về nhà ăn cơm, nhờ một học sinh mua phiếu cơm rồi ăn ngay tại căng tin trường. Chỉ có buổi chiều thì khó tránh vì anh tan làm phải về nhà nấu cơm, nhưng cũng nêu cao tinh thần cảnh giác, ăn mặc kín cổng cao tường, trước giờ chưa từng vào căn phòng nhỏ của Tạ Di Hồng, chỉ làm việc trong bếp, xong thì trốn trong phòng mình, khóa cửa viết luận văn.
Theo cách này được vài hôm, thần kinh căng cứng của anh rốt cuộc cũng được thả lỏng, bởi vì Tạ Di Hồng vốn chẳng có ý định dụ dỗ anh. Mới đầu cô ấy còn giả bộ muốn vào bếp giúp, sau đó phát hiện nhà bếp quá nhỏ liền quyết định không vào nữa, nếu không đợi anh làm xong cơm rồi hưởng thụ thành quả thì cũng mời hai người họ ra ngoài ăn.
Chẳng biết Tiểu Băng có thật là tận lực đề phòng Tạ Di Hồng không, hay là quyến luyến không nỡ chia tay cô bạn này, mỗi ngày tan làm đều dính lấy Tạ Di Hồng, thậm chí còn xin nghỉ phép hai ngày để cùng Tạ Di Hồng đi mua sắm. Tất cả mọi hoạt động của hai người phụ nữ này đều gạt anh ra ngoài. Nếu buổi tối hai người cùng ở nhà thì sẽ đuổi anh đến trường, còn lấy một cái cớ rất mỹ miều là “không muốn làm ảnh hưởng anh viết luận văn”, bởi vì bọn họ ở nhà còn phải nghe nhạc, xem ti vi, có khi còn mời khách, náo nhiệt vô cùng.
Hai người phụ nữ này không ra ngoài chơi thì thôi, nếu đã đi thì đến tối khuya mới chịu về, nào thì nói là đi mua sắm, rồi thì hội họp bạn bè, có khi thì đến quán cà phê internet để lên mạng... Tiểu Băng nói cô ấy nghiện lên mạng vì trên mạng có quá nhiều thứ hay ho, chỉ tiếc chỗ họ ở còn chưa lắp mạng...
“Cái này sao lại là chỉnh anh được?”
“Em cố ý kìm nén anh, muốn anh chịu không nổi mà phạm lỗi phải không? Nếu như đây là kế hoạch của em, vậy em hẫng chắc rồi, em kìm nén anh cũng vô dụng thôi, anh có thể tự mình ra tay đấy...”
Tiểu Băng khẽ cười. “Anh còn nói em toàn nói những câu sởn da gà, nhưng em thấy anh còn nói những câu sởn da gà hơn đấy. Em làm sao có thể ngốc đến độ như vậy? Lại đi giúp cô ấy sinh con cho anh sao? Em thực sự là rất mệt, cả người khó chịu.”
Anh cuống quýt: “Sao lại như vậy? Có cần đi khám bác sĩ không?”
Tiểu Băng ba hoa: “Gì mà đi khám bác sĩ chứ? Em chỉ là có chút chuyện đau đầu nhức óc thôi mà, cắt chút thuốc uống là khỏi thôi.”
Thời gian nửa tháng mà Tiểu Băng suy đoán “cô ta có thể vẫn đang đợi thời cơ” đã trôi qua, Tạ Di Hồng cuối cùng cũng chẳng đến dụ dỗ anh, làm cho anh có chút thất vọng, giống như bị ai đó vứt bỏ vậy. Có lẽ vì thường xuyên nghe Tiểu Băng nói Tạ Di Hồng yêu thầm anh, nghe quen rồi cũng tin là thật, luôn chờ đợi cô ấy đến dụ dỗ, để cho anh nghiêm chỉnh từ chối một lần. Kết quả lại phát hiện người ta vốn chẳng có ý đó, đều là do anh tự mình đa tình, làm cho anh vô cùng xấu hổ.
Ngày Tạ Di Hồng đi, Đàm Duy và Tiểu Băng tới sân bay tiễn, người nhà Tạ Di Hồng và một số bạn bè cũng tới... Anh trai cô ấy cho vài xe công an tới đưa mọi người đến sân bay, oai phong lẫm liệt. Lúc chuẩn bị lên máy bay, Tạ Di Hồng và mấy cô bạn khóc lên khóc xuống, Tiểu Băng lại càng khóc thảm thiết, đến cả ông Tạ cũng lệ hoen khóe mắt, nhưng Đàm Duy lại chẳng cảm thấy gì. Tạ Di Hồng chẳng phải được gả ra nước ngoài cầu thân, mà là đi Mỹ hưởng phúc, làm sao mà phải buồn như vậy?
Tiễn Tạ Di Hồng xong, trở về nhà, Tiểu Băng hỏi Đàm Duy: “Tim đã tốt lên chút nào chưa, để em đến giúp anh giày vò thêm chút nữa nhé!”
“Rốt cuộc là ai đau lòng?”
“Tất nhiên là anh đau lòng rồi, hai người bọn anh làm đồng nghiệp bao nhiêu năm, lại yêu nhau lâu như vậy, anh không đau lòng sao?”
“Ở sân bay người khóc lóc không phải là em sao? Tại sao lại đổ lên đầu anh rồi? Chẳng lẽ nước mắt của em là giả?”
“Nước mắt của em đương nhiên là thật, chưa nói đến việc cô ấy là bạn tốt của em, cho dù chỉ là một người bạn bình thường nhưng đã đến sân bay đưa tiễn, mọi người đều khóc, em cũng không kìm nổi mà rớt nước mắt. Điểm này không giống đàn ông các anh, nước mắt chỉ âm thầm rơi trong lòng. Đến đây nào! Để em nghe xem tim anh có phải đang rơi lệ không?” Tiểu Băng vừa nói vừa giả bộ úp tai lên ngực anh, nghe một hồi, cuối cùng kinh hãi kêu lên: “Úi chà, nước mắt trong tim anh bắn quá xa đấy nhé!”
Anh nhịn không được cười, nói: “Thế thì ba cái chuyện lặt vặt anh đều không xa nghề chính rồi, làm cái gì cũng liên quan đến “bắn” nhé!”
Hai người họ cười đùa một chập, Tiểu Băng làm như thật nói: “Qua mười tháng nữa, liệu Tạ Di Hồng có ôm một đứa bé về nhận ba không nhỉ? Nếu vậy em khuyên anh cứ nhận đi, nghe nói ba mẹ của công dân Mỹ đến thăm hỏi người thân rất đơn giản, an