Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

h hãy chuyển con anh đến Mỹ trước, nếu còn nhớ tình cũ thì chuyển em qua luôn.”
“Nếu Tạ Di Hồng có thể sinh con của anh thì chắc chắn là không khí nhà chúng ta có thể khiến cô ấy mang bầu...”
“Ngần ấy ngày mà anh không động vào cô ấy sao?”
“Không.”
Tiểu Băng nghĩ một lúc, nói: “Nếu như anh không động vào cô ấy, vậy thì cô ấy không thể mang thai con của anh. Chúng ta không dùng bao cao su mấy lần rồi nhỉ? Có vứt bao cao su lung tung không đấy? Dù sao đi nữa em cũng vô cùng chú ý, mấy lần làm xong em đều không vứt lung tung mà.”
Anh cười đến gần như ngột thở, Tiểu Băng cũng cười. “Ha ha, nếu như Tạ Di Hồng biết em đề phòng cô ấy như thế chắc sẽ tức chết mất.”
Đây chẳng qua là trò đùa giữa hai vợ chồng họ, vài ngày sau, anh cũng quên bẵng đi mất. Nhưng đến một ngày, Tiểu Băng lại mặt lạnh hỏi anh: “Anh với Tạ Di Hồng đã làm chuyện đó rồi đúng không?”
Anh nghĩ là cô lại đùa, cố ý giả bộ hốt hoảng, nói: “Úi chà, bị em phát hiện rồi sao?”
Tiểu Băng hét lên: “Đừng có đùa nữa, em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy!”
“Thì anh cũng đang nghiêm túc đây...”
Tiểu Băng tái mặt. “Đã bảo anh đừng đùa nữa mà, anh nghe không hiểu hả? Em mắc bệnh truyền nhiễm rồi đây này, chắc chắn là bị anh lây sang, còn anh bị lây từ cô ta...”
Anh vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Em mắc bệnh gì cơ? Đừng nói linh tinh nữa!”
“Là thật đấy. Em... Chỗ đó vừa đau lại vừa ngứa, giống hệt triệu chứng lần trước cô ta nói...”
“Hay là... cô ấy lây bệnh cho em?”
“Cô ta làm sao mà lây bệnh cho tôi được? Nhà chúng ta không có bồn tắm, cũng không có hố xí bệt, chẳng lẽ vi khuẩn gây bệnh có thể nhảy lên chui vào cơ thể tôi hả?”
“Thế em nói xem rốt cuộc là vì sao?”
“Còn có thể là vì sao được nữa? Chắc chắn là anh và cô ta đã làm chuyện đó, anh lây bệnh từ cô ta rồi truyền sang cho tôi.”
Anh hoàn toàn chắc chắn về bản thân. “Anh chẳng cùng cô ấy làm gì hết! Cái này hoặc là em nhầm, em tự mắc bệnh, hoặc chính là...”
“Chính là cái gì?”
“Em mắc phải từ chỗ khác...”
Tiểu Băng tức đến nghẹn lời, hơn nửa ngày sau mới hằm hằm nói: “Anh làm cái chuyện không có nhân tính này mà còn mặt mũi nói tôi sao? Tôi sớm đã biết anh không tin tôi, anh cảm thấy cách tôi bán bảo hiểm là không có đạo đức, anh nghĩ tôi chắc chắn đã làm gì không phải rồi nên anh làm gì cũng chẳng sao. Tôi nói cho anh biết, ván này anh tính sai nước rồi, tôi một thân trong sạch, từ trước đến giờ chưa từng làm điều gì vượt quá giới hạn, chắc chắn là anh lây bệnh cho tôi. Anh muốn học Thường Thắng cái trò “tố cáo tình nhân trước” à? Anh vẫn còn non lắm!”
“Anh đã nói với em rồi, sao em cứ không chịu nghe thế? Anh và cô ấy chẳng có chuyện gì cả.”
“Vậy tôi cũng chưa từng làm việc gì vượt quá giới hạn cả.”
“Thế thì chỉ có thể nói em trong sạch, anh cũng trong sạch, anh chẳng phải đã nói rồi đấy thôi, còn có một khả năng khác, chính là em vốn chẳng mắc bệnh gì cả.”






Tôi sớm đã nhận ra các người không bình thường, “liếc mắt đưa tình, thông đồng với nhau, bây giờ còn lây bệnh sang cho tôi... Tôi phải ly hôn với anh!”
Anh ghét nhất phụ nữ lúc nào cũng dán hai chữ “ly hôn” lên miệng như vậy. “Giờ còn chưa rõ chuyện gì, sao đã nói đến chuyện ly hôn?”
“Chuyện rõ như ban ngày, còn phải làm rõ cái gì nữa? Hừ, miệng anh lúc nào cũng nói sẽ qua cửa, anh qua cái cửa gì, tôi thấy anh ngoài lừa tôi ra thì chẳng có bản lĩnh gì cả!”
Anh không biết những lời này của Tiểu Băng nhằm vào chuyện xuất ngoại hay là việc bình bầu, nhưng đều khiến anh khó chịu, dường như Tiểu Băng không chỉ hoài nghi nhân phẩm của anh mà còn cả năng lực của anh. Anh phản bác: “Em đừng học cái trò ấy của Thường Thắng, bản thân gây chuyện ở bên ngoài còn mặt dày đổ lên đầu anh... Tiểu Tạ vốn không phải kiểu người như em nói...”
“Ôi, anh còn bênh cô ta nữa cơ đấy! Anh yêu cô ta như thế, sao còn quấn lấy tôi? Sao không dứt khoát theo cô ta ra nước ngoài đi? Nói tôi mặt dày, tôi thấy mặt anh còn dày hơn cả tường thành đấy!”
Anh cứng họng. “Em... em sao lại nói chuyện không có lý lẽ như vậy? Chuyện đó không phải đã làm rõ ràng rồi sao? Sao em...”
“Làm rõ ràng cái gì hả? Lần đó tôi tha cho anh, anh liền cho rằng người tốt như tôi dễ lừa lắm đúng không? Anh lại muốn được voi đòi tiên, được một đòi mười à? Hừm! Tôi sớm đã biết anh chẳng ra gì! Tôi ghê tởm! Cút đi! Đừng có đứng đây làm tôi bực nữa!”
Anh tức đến nỗi chạy thẳng về phòng nhỏ, mãi mới bình tĩnh lại được. Nhớ lại buổi tối hôm đó, vì “bệnh HIV” mà lo lắng, hốt hoảng, tuy rằng cãi nhau to nhưng hai người đều thề cùng sống cùng chết, làm anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới này. Hôm nay thì sao đây? Vẫn chưa đến mức hoảng hốt như lần đó mà Tiểu Băng đã làm loạn cả lên, luôn miệng nói “ly hôn”, “ly hôn”. Có phải là ở bên ngoài đã tìm được người nào khác rồi không, mượn cơ hội này làm loạn đòi ly hôn?
Đêm hôm đó, anh hầu như không ngủ, trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi, nhưng rất nhanh đã bị Tiểu Băng gọi dậy. Anh vội vàng bật dậ