Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
đi nữa, cuối cùng vẫn là không nỡ ra tay. Chỉ là rèn thép nhiều thì sẽ dễ dàng uốn nắn thôi!
An An giống như con cá chết, nằm bắt ngang đùi của người đàn ông. Ban đầu không ngừng vùng vẫy, khiến chính mình hết hơi, thở hồng hộc. Sau đó hiểu được làm cái gì cũng sẽ tốn công vô ích mà thôi, cho nên cô úp mặt, nằm sấp lên đùi của anh.
Xuyên qua áo ngủ mỏng manh, cặp mông nhỏ cong lên, lộ ra những đường văn và màu sắc vô cùng đáng yêu. Uông Thanh Mạch nhìn An An nằm im như một xác chết, bất đắc dĩ mĩm cười.
Bàn tay ấm áp bao phủ mông nhỏ của An An. Mới đầu anh chỉ muốn xoa nắn một chút thôi, sau đó lại phát hiện, dưới sự ma xát của lòng bàn tay, da thịt của người phụ nữ trở nên ấm áp, lửa lòng từ từ dâng lên.
Bàn tay càng ngày càng không yên phận, An An thì lại giống như đang đi vào mộng. Đến khi cô nhận thức được chuyện gì đang xảy ra thì bàn tay kia đã chui vào tron áo, xoa xoa tấm lưng mịn màng xinh đẹp.
“Đừng tưởng mình tốt lắm! Nham Tử nhà em vẫn là tốt nhất! Không giống anh, chỉ biết giận em.”
“Nham Tử tốt nhất à?” Uông Thanh Mạch cười cười, bóp bóp gương mặt đang tức giận của An An.
“Không để em nổi giận! Không để em ghen! Làm sao không tốt?”
“Được, vậy đi kiếm Nham Tử ôm ấp đi!” Uông Thanh Mạch vừa nói xong thì lập tức chuyển mình. Trong nháy mắt, An An bị đè ở trên giường, hơi thở ấm áp phà lên mặt đối phương. Còn chưa kịp mở miệng thì môi của Uông Thanh Mạch đã đè ép xuống.
Nụ hôn có vài phần cường thế, có một chút bá đạo, còn có vài giọt tình yêu ấm áp chảy theo khẽ hở giữa môi hôn của hai người. Hai tay nắm chặt nhau, chà xát khít khao. Một tay của An An xoa lên cặp má của người đàn ông, lần theo từng đường nét như muốn in sâu vào lòng.
Cuối cùng môi cũng được buông tha, An An thở dốc một hơi nói: “Ưm, cứ như vậy hoài!”
Người đàn ông bật cười ha hả: “Vẫn còn muốn anh thay đổi hả? Yêu cầu thật cao! Khi nào thì em mới có thể hiểu được hai chữ thỏa mãn viết như thế nào?”
“Dư thừa! Đàn bà nào lại thích loại đàn ông ổn định? Em cũng không ngoại lệ.”
"Được rồi, bảo bối! Có phải chúng ta không cùng quan điểm hay không?” Uông Thanh Mạch kề môi lên vành tai của An An, thì thầm nhỏ nhẹ, phà hơi vào tai cô, tê tê dại dại.
An An rụt cổ tránh né: “Không được, người em vẫn còn đau lắm.” An An dùng cả hai tay đẩy người trên mình xuống, sau đó xoay người lại, ép lưng của mình vào ngực anh.
Uông Thanh Mạch choàng tay ôm cô từ sau lưng. Lồng ngực nóng hổi khiến cơ thể lạnh lạnh trở nên ấm áp hơn. Tuy rằng An An nóng nảy, tính tình lại õng ẹo, nhưng cô đây cũng biết đạo lý của đàn bà.
“Nè, ngày đó anh giận thật hả?”
“Có chút.”
“Dẹp đi! Hung dữ như thế! Được rồi, tuy rằng cả hai chúng ta đều không đúng, nhưng xem ra là em không đúng, trước mặt bao nhiêu người mà không cho quân trưởng anh một chút mặt mũi nào. Em đây thật xin lỗi! Từ nay về sau em sẽ nhớ kỹ điều này, trước mặt mọi người thì cho anh chút mặt mũi. Nhưng em nói trước, về nhà phải để mặc cho em chém giết! Không được như vậy nữa!”
Rất ít khi An An hiểu được đạo lý như vậy, rất giỏi ngụy biện. Uông Thanh Mạch hiểu ý, mĩm cười, xoa xoa bờ vai của cô: “Bảo bối trưởng thành rồi!”
“Nói nhiều vô dụng! Chị đây cũng đã 25 tuổi rồi! Em đã nói rồi, đến phiên anh nhận lỗi đi.”
“Hả…” Uông Thanh Mạch giật mình, khi không lại có mình trong này?
“Anh còn không biết mình làm ra lỗi gì vậy mà muốn dạy dỗ em!” An An cong người lại, hừ một tiếng.
“Được rồi! Tính ra thì An An của chúng ta đã trưởng thành rồi, hiểu chuyện nhiều hơn, cho nên anh cũng không thể keo kiệt. Về sau không được phép hung hăng với Bảo bối bên ngoài nữa!” Dứt lời, Uông Thanh Mạch dừng lại, không nói tiếp nữa.
An An có vẻ như bị xúc phạm, rõ ràng anh không biết mình đã làm sai. Xoay tay lại, cô lấy cùi chỏ thụt thụt lên ngược của Uông Thanh Mạch: “Mau lên, tiếp tục đi! Không cần thay em tổng kết chứ?”
“Không được làm Bảo bối đau lòng. Về sau không được chiến tranh lạnh với Bảo bối, không được hờ hững. Chỉ cần không phải là tình huống khẩn cấp hay bất ngờ, mỗi ngày phải liên lạc với Bảo bối ít nhất ba lần. Được chưa?!”
“Không tệ, miễn cưỡng cũng đủ yêu cầu!”
“Nhỏ mọn! Nhìn em lên mặt, là thấy đụng trời rồi.”
"Ai da, mẹ nó, đừng đừng…Ha ha." Thừa lúc An An đang khoái chí, Uông Thanh Mạch cù lét cô. Chỉ mới vài cái, An An đã lăn ra giường. Cô sợ nhất là nhột, chỉ cần đụng nhẹ thôi cũng chịu không nổi, huống chi ông thần đáng chết này lại ôm cứng không cho nhúc nhích.
Trong lúc này, trong biệt thự tràn ngập tiếng cười khanh khách của An An…
Ngày hôm sau, với tâm trạng vui vẻ, An An ngồi ở quầy bar ở phòng tiêu thụ với Mậu Ninh, nhìn ngắm vẻ bất thường của Bình Tử. Nghe nói tối hôm qua cô nàng không trở về, túi xách vẫn còn ở đây, quần áo không thay, đúng là chuyện lớn rồi!
Mậu Ninh lắc đầu, tỏ vẻ không biết chuyện gì đã xảy ra, bởi vì hôm qua cô cũng về sớm. Người ra về sau cùng chính là An An, nếu cô không biết thì còn ai biết được!
Đột nhiên Lê Tử chợt nhớ ra chuyện gì, chụm đầu lại nói nhỏ: “Chiều hôm qua bỏ đi