Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.
ầu.
An An xoay người đi về lại phòng ngủ, trực tiếp leo lên giường, tức giận chờ đợi. Mới đầu, cô còn suy nghĩ làm thế nào dạy dỗ người đàn ông đáng chết này, nhưng sau một lát thì nhìn thấy bàn tay bé nhỏ của An An đang nắm chặt góc chăn. Ngón tay thon dài bắt đầu chuyển sang màu trắng, cho thấy cô đang dùng sức rất mạnh.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, nhưng An An chờ hoài cũng không thấy người kia đến, trong lòng khó tránh được thấp thỏm không yên. Cô đã vốn không có tình nhẫn nại, sự kiên nhẫn duy nhất đã bốc hơi đâu mất sau một ngày chờ đợi mõi mòn. Sau khi đã suy nghĩ thông suốt, cô đứng dậy mang dép đi xuống lầu.
Không nhìn thấy không sao, nhìn thấy rồi thì tức muốn ói máu. Con bà nó, cô ở trên lầu đứng ngồi không yên, còn anh thì lại ngồi trên ghế sa lon uống trà đọc báo ung dung.
Sau khi nghe câu hỏi này, người đàn ông ngồi trên sofa khẽ cử động, thay đổi dáng ngồi, nhưng lại tiếp tục uống vào một ngụm trà nhỏ, gật gật đầu: “Trà ngon.”
An An: ". . . . . ."
Đợi đến khi An An phản ánh thì mới biết mình bị anh đùa giỡn. Tiến lên một lần nữa giành lại ly trà trong tay Uông Thanh Mạch, vừa kéo anh vừa la: “Đi ra ngài, đi ra ngoài! Anh đi ra ngoài cho em!”
Vốn vững vàng như núi Thái Sơn, người đàn ông thuận thế đứng lên, khẽ nghiêng đầu nhìn người con gái đã đạt đến cực điểm. Khuôn mặt lạnh nhạt không chút dao động. Ánh mắt sắc bén mà sâu sắc quan sát người phụ nữ trước mặt.
Trong nháy mắt, An An có chút hoảng hốt bởi vì cô không hiểu vì sao anh lại dùng ánh mắt này để nhìn mình, ánh mắt lạnh lẽo, xuyên thấu con tim, giống như trái tim sẽ đông cứng lại trong chớp mắt.
An An rất muốn hét lên, uất ức tận đáy lòng chỉ đổi lấy bằng một ánh mắt lạnh như băng. Cô có lỗi gì chứ? Không phải cô quan tâm anh không đủ sao? Làm như vậy không được à?
Nhưng cô hét không ra tiếng, giống như có gì đó chận nghẹn nơi cổ họng, không phát ra được âm thanh.
An An cắn chặt môi, cơ thể gần như run rẩy, cố gắng hết sức mới có thể giơ tay lên, chỉ ra ngoài cửa chính, muốn dứt khoát nói một câu “đi ra ngoài” mà nói không ra hơi.
Cặp mắt Uông Thanh Mạch sâu thẳm, không thấy đáy, không hiện ra vẻ thương tiếc nào, nhìn chằm chằm An An. Một chút biến hóa nào cũng không thoát khỏi ánh mắt của anh. Ngay lúc An An chỉ ra hướng ngoài cửa, anh nghiêng người một cái, lướt qua bên người cô, lập tức đi về hướng cửa chính, mang theo một luồng gió lạnh thổi qua gò má của An An.
Từng bước chân mạnh mẽ đập thẳng vào lòng An An, giống như một lực lượng giẫm đạp mãnh liệt lên trái tim của cô, khiến cô đau nhức không thôi. Cảm giác nghẹn thở đánh úp trong nháy mắt, cô xiết chặt bàn tay tái xanh nhỏ bé, móng tay cắt sâu vào trong da thịt không còn cảm giác.
Nước mặt ứa đọng trong mi, cô cố nhịn để nó đừng rơi xuống. Cô không muốn anh nhìn thấy! Cô thương anh như vậy, anh lại đối xử với mình như thế! Lúc này
mà khóc thì có ích lợi gì? Mềm yếu cho ai xem? Không ai đau lòng giùm mình đâu…. Không ai…..
Thật lâu không nghe tiếng mở cửa, An An cố nuốt nước mắt ngược vào trong, khẽ xoay người, thì lại bắt gặp nụ cười của người đàn ông đứng cách mình không quá một mét.
An An biết mình lại bị đùa giỡn. Lần này, nước mắt như đê vỡ bờ, chẳng thèm ngó ngàng gì nữa, vung ra một đấm: “Khồn kiếp! Cút đi!”
Nắm đấm bị người đàn ông chụp được, giữ chặt trong lòng bàn tay, thuận tay kéo một cái, ôm gọn người phụ nữ vào lòng. Mặc cho An An giãy giụa kiểu nào cũng không thoát ra được. Vòng tay xiết chặt của anh khiến ngực cô đau nhói.
An An vật lộn, bàn tay nhỏ bé muốn đánh ra, nhưng người đàn ông kia ôm cứng cô vào lòng khiến cho phẫn nộ của cô chỉ có thể dồn nén ở đáy lòng, không thể nào thực hiện được.
Uông Thanh Mạch khẽ cong khoé môi, hôn một cái lên trán người phụ nữ, cứ như vậy ôm chặt, không hề nói một câu nào.
Cuối cùng, An An cũng bớt vùng vẫy, nhưng vẫn còn khóc lóc sướt mướt. Uông Thanh Mạch buông lỏng một cánh tay đang ôm cô ra, lau đi nước mắt ràn rụa trên mặt của An An.
Tiếng khóc của An An nhỏ dần, rồi trở thành nghẹn ngào nức nở, trong miệng lẩm bẩm liên tục ‘khốn kiếp, khốn kiếp’. Ánh mắt của người đàn ông sáng ngời yêu thương, nâng gương mặt tràn đầy nước mắt của An An lên, hôn một cái lên chóp mũi đỏ bừng của cô: “Ngu hết biết.”
“Khốn kiếp! Chỉ biết ăn hiếp em!” Cánh tay được phóng thích đấm đá liên tục lên lồng ngực rắn chắc của Uông Thanh Mạch, vừa đấm vừa mắng vừa khóc.
Tóm lại, cô vô cùng tức giận. Nhưng nụ cười của người đàn ông càng lúc càng sáng chói, cho đến khi ngưng đọng thành ánh sáng chói loà chiếu thẳng vào đáy mắt của An An. Cánh tay dài giang ra, ôm thẳng người kia vào trong ngực.
An An ngồi ở trên giường tức giận. Bên trong phòng tắm truyền ra tiếng nước xối xả từ vòi sen xuống nền gạch men. Người đàn ông kia không giải thích câu nào, mạnh bạo mang cô lên lầu, đè xuống giường tấn công mãnh liệt. Đôi môi sắp bị cắn nát ra rồi,, bây giờ chỉ còn lại cảm giác hừng hực nóng rát.
Hai tay níu lấy chăn, An An hận không thể xé nát cái chăn này. Chu miệng ra,