XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

hỏi xem cô bé có chỗ nào không thoải mái không, thỉnh thoảng còn hầm mấy món canh bổ dưỡng cho cô bé ăn. Nhậm Hoằng Tử ở đây tĩnh dưỡng vài hôm thì thấy đã khỏe hơn, cô nói muốn quay lại trường đi học. Cốc Tử không chịu, cô ấn Hoằng Tử ngồi xuống giường, nghiêm giọng nói, "Hoằng Tử, nạo thai tuy không hại người bằng sinh con nhưng vẫn phải nghỉ ngơi, chăm sóc thật cẩn thận mới được. Giờ em mới bắt đầu học kỳ thôi, cũng chưa có môn nào quá nặng nên cứ ở đây thêm vài ngày nữa, ngồi xem tivi hay nghịch máy tính cũng được. Bên ngoài giờ cũng lạnh lắm!"
"Chị dâu, chị tốt với em quá!" Người nhà Nhậm Hoằng Tử tuy yêu chiều cô, nhưng ngược lại cũng rất nghiêm khắc với cô, lại bận kinh doanh nên hầu như không có thời gian dành cho cô nhiều. Giờ nhận được sự quan tâm chân tình của Cốc Tử, Nhậm Hoằng Tử thực sự xúc động, thấy chị dâu mình rất ấm áp, cô ôm lấy Cốc Tử mà nước mắt cứ thế lăn dài hai bên má. Sụt sịt trên vai Cốc Tử một hồi cô mới bảo, "Chị dâu, em có nhiều chuyện muốn nói nhưng không dám thổ lộ cùng ai, em có thể nói với chị được không?"
"Em yên tâm, em có gì cứ nói chị nghe." Cốc Tử gật gật đầu.
Nhậm Hoằng Tử lau nước mắt, "Chị dâu, trước đây chuyện em thích anh họ là thật đấy.."
"Hả?" Cốc Tử mở to mắt, cô không dám tin vào điều tai mình vừa nghe.
"Nhưng chị yên tâm, việc này cũng chẳng đi đến đâu, vì anh họ không thích em, với cả tụi em còn là họ hàng của nhau." Ngưng một lát Nhậm Hoằng Tử tiếp tục, "Bình thường, trước mặt mọi người em thường tỏ ra không bận tâm đến anh ấy, nhưng em thích anh ấy thật... Sau đó hai người kết hôn, em cũng quyết buông tay, trong lòng em buồn lắm. Em yêu đương qua lại với nhiều bạn trai nhưng lúc nào cũng ngầm đem họ ra so sánh với anh họ một cách vô thức, sau cùng thì cũng chẳng mối nào thành. Dạo trước em tới quán bar với bạn chơi, sau đó không biết lên giường với ai..."
Cốc Tử mím chặt môi, cô xoa đầu em họ, "Hoằng Tử, con bé này..."
"Em không phải là trẻ con nữa, phải tự chịu trách nhiệm với những việc mình làm. Đó không phải là lần đầu tiên của em nữa, em cứ chủ quan đến thời gian an toàn rồi nên... Có thể vì em uống thuốc giảm cân nên tuyến nội tiết bị rối loạn..."
"Trời, em còn uống thuốc giảm cân nữa ư?" Cốc Tử tròn xoe mắt, lấy tay sờ vào eo Hoằng Tử, "Em đã gầy đến thế này rồi!"
"Không, chị xem mặt em vẫn béo như thế này, giảm thế nào cũng không nhỏ gọn đi được." Nhậm Hoằng Tử vừa nói vừa lấy tay sờ lên mặt mình, "Chị xem này, bao nhiêu là thịt."
Cốc Tử thấy cô em họ tuy không còn nhỏ nữa nhưng tính cách thì vẫn rất trẻ con. Đột nhiên cô nghĩ đến Tiểu Võ, Tiểu Võ cũng được sinh trưởng trong một môi trường như thế, nhưng quả thật bạn cô vẫn thuần khiết biết bao, cả như Trần Kiều nữa, thực ra cũng đâu đến nỗi.
Đằng sau cả gia tộc này là tiền bac và quyền lực, con cái họ được hưởng thụ những đặc quyền mà những người bình thường có nằm mơ cũng không bao giờ có được, muốn tránh khỏi bị cám dỗ bởi chúng cũng là điều rất khó khăn. Nhậm Hoằng Tử còn nói rất nhiều chuyện nữa với Cốc Tử. Hồi đại học, Cốc Tử có học qua môn tâm lý học đại cương, tuy không phải là chuyên ngành của cô nhưng cô cũng tìm hiểu nhiều nguồn tài liệu, đến giờ có thể hiểu được phần nào tâm lý Hoằng Tử, thậm chí Cốc Tử còn lấy ra vài bài để thuận đường khuyên nhủ cô em. Hoằng Tử nghe Cốc Tử nói này nói kia như hiểu ra được điều gì rồi, mà hình như cũng chưa hiểu lắm. Cuối cùng Cốc Tử bảo, "Em muốn giảm cân cũng được, nhưng tuyệt đối không được theo cách nguy hiểm này."
Nhậm Hoằng Tử cũng khá nghe lời, đã hứa với Cốc Tử không làm việc gì thì sau này nhất định sẽ không làm nữa. Rồi Hoằng Tử nhanh chóng ngủ thiếp đi, Cốc Tử chỉnh chăn cho cô rồi ra ngoài. Hôm nay Trần Kiều khá bận, phải ở lại văn phòng giải quyết cho xong việc nên về hơi muộn, anh qua đón Cốc Tử về nhà. Cốc Tử vừa ngồi vào xe, Trần Kiều cầm lấy bó hoa đặt vào tay cô, "Tặng em này."
"Hoa đẹp quá, sao tự nhiên lại tặng em?" Cốc Tử hít hà bó hoa vừa nhận.
"Làm gì có cái gì là tại sao với tự nhiên chứ!"
"Vì em chăm sóc em họ anh ư?"
"Em thực sự chẳng lãng mạn chút nào."
"Nhưng trước đây anh chưa tặng hoa cho em khi nào..."
"Ai bảo anh chưa tặng bao giờ, anh tặng rồi mà em ném đi đó, nên anh cứ tưởng em không thích."
Trần Kiều quay sang nhìn Cốc Tử, "Hồi trước em đối xử với anh tệ quá, xì, phải như anh đây này, anh chẳng bao giờ thù lâu nhớ dai như em."
Cốc Tử quay sang cười với anh thật ngọt, "Vâng, vậy thì em biết rồi. Cảm ơn anh!"
Thời gian này công việc của Trần Kiều rất bận, hầu như lúc nào cũng thấy anh vùi đầu vào công việc. Thỉnh thoảng Cốc Tử cũng thấy nhớ anh, nhưng như vậy cũng tốt, may mà anh không phải là phường vô tích sự, chứ gặp phải mấy công tử nhà giàu chẳng biết làm gì, ngoài tiền ta chẳng còn thứ gì khác thì thực sự vô cùng đau khổ.
Mỗi dịp cuối tuần Trần Kiều đều cố dành thời gian nghỉ ngơi với gia đình nhưng không phải lúc nào cũng thu xếp được, khi nào anh bận Cốc Tử lại một mình đưa Dược Dược qua thăm ông bà nội. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng tốt dần hơn