Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
dịch bồi bổ cho họ, Trần Kiều ăn vào như ăn phải thuốc kích dục nên ham muốn tăng cao, anh ghé sát môi Cốc Tử thỏ thẻ, "Em ơi, không mặc áo mưa được không? Có được không hả em?" Thấy cô có vẻ đã xao lòng thì quẹt mũi mình sang mũi cô nghịch ngợm, "Có được không hả em, mình sinh thêm một đứa nữa, hay hai ba đứa nữa cũng được nhỉ?"
Cốc Tử mơ màng nhìn anh, cô như bị thôi miên bởi giọng nói ngọt ngào đến hút hồn của chồng, "Em nghĩ đã nhé.."
Trần Kiều phủ phục lên người cô, thấy cô hoảng hốt thì tiến vào trong luôn, Cốc Tử dễ chịu thốt lên một tiếng, tay liên tục đập vào lưng anh, "Tiểu Kiều cô nương, hỗn với lão gia quá."
"Thưa nữ vương điện hạ, hãy đón nhận mầm mống của thần." Trần Kiều cười hì hì nói, "Anh quyết định hộ em được không?" Trần Kiều nói rồi tăng nhanh tốc độ lả lướt trên thân thể cô. Mọi khi anh rất nhớ lời cô, lần nào cũng mặc áo mưa đàng hoàng, từ sau khi hai người chính thức ở cạnh nhau đây là lần đầu tiên anh tự do cấy mầm mống của mình trên mảnh đất thân thể cô. Xong xuôi, anh lại lấy một cái gối chèn dưới mông cô, bắt cô phải nằm yên đó không được động đậy, Cốc Tử hơi bối rối, cô xua tay hỏi anh, "Anh làm gì vậy hả?"
"Để chúng kết hợp với nhau dễ hơn ấy mà." Trần Kiều mãn nguyện gật đầu, mắt cười nhíu lại ra vẻ am hiểu, rồi lại như sợ Cốc Tử động đậy chân tay anh bèn giữ chặt tứ chi cô, năm phút rồi mười phút trôi qua, hai người cứ mở to mắt nhìn nhau như vậy, cuối cùng Cốc Tử không chịu được nữa ben đẩy anh ra, "Anh ra kia đi."
Trần Kiều cười phì, anh ngoan ngoãn bò xuống khỏi người cô rồi ôm cô vào lòng thủ thỉ, "Mình vào bồn tắm ngâm người chút đi em."
Cốc Tử nằm yên trong lòng anh hồi lâu không nói gì, mãi sau cô mới thỏ thẻ, "Trần Kiều, hôm nay là ngày an toàn."
"Hả?" Trần Kiều thảng thốt làm bộ chán nản gật đầu nói, "Ờ." Tiếp đó, anh lại vui vẻ lên tiếng ngay: "Ngày nào mình cũng thử, làm suốt một tháng xem sao."
"Em.." Cốc Tử véo mạnh vào phần thịt trên vai anh nhưng toàn bộ cánh tay anh rất rắn chắc, chẳng thể nhéo được. Sau đó cô nhẹ nhàng bảo chồng, "Thứ năm tuần sau em phải đi công tác rồi."
"Em không đi không được sao?" Trần Kiều buồn bã hỏi lại.
"Thế sao được! Lần này đúng ra tới lượt Miêu Miêu, nhưng mẹ cậu ấy ốm nên em đi thay. Trước kia, em có con nhỏ không đi đâu, đều là cô ấy đi thế cho em, thế nên xét về tình hay lý, lần này em không từ chối được."
"Em đi đâu, thời gian và địa điểm thế nào, nếu đi được anh sẽ đi cùng em." Trần Kiều thấy việc này khó mà xoay chuyển từ phía Cốc Tử nên đành nghĩ cách khác.
"Anh cũng bận như thế cơ mà! Thôi, không cần phải uất ức đâu, em sẽ về sớm thôi. Giờ có anh thật tốt, anh sẽ chăm con cho em."
Trần Kiều biết chuyện Cốc Tử đi công tác thì tụt hết cả hứng, muốn cười cũng không sao cười nổi, anh buồn bã ôm lấy cô, thỉnh thoảng lại quay sang cắn cô một miếng như để trả thù, "Vậy em đi, nhưng nhớ mau về với anh, nghe không?"
"Tiểu Kiều cô nương ngoan nhé, thỉnh thoảng nhớ em em sẽ gọi điện cho. Mà từ giờ tới thứ năm tuần sau còn cả chục ngày, anh lo gì chứ?"
"Ừ nhỉ.." Trần Kiều gật đầu rồi lại cười hỉ hả, "Ý em là, anh có thể thoải mái...phải không?"
"Đừng mà..." Cốc Tử tá hỏa vội đẩy anh ra, Trần Kiều nắm lấy hai chân cô kéo ngang ra lôi sát về phía mình, khi cơ thể Cốc Tử trôi sát lại phía anh, cô ben vội bám lấy hai thành bồn tắm, sợ đầu sẽ bị ngụp xuống nước. Cốc Tử đỏ mặt hất nước vào anh, "Anh, tại sao anh lại đáng ghét như vậy chứ..."
"Người ta bảo con gái nói ghét là yêu đó..."
"Xì..." Mặt Cốc Tử mỗi lúc một đỏ bừng hơn, thấy anh cười mãn nguyện thì mắt cũng như bị bỏ bùa vì vẻ đẹp của anh. Cốc Tử gồng hết sức nhoài mình về phía trước một chút, tóm chặt lấy cơ thể anh, chuẩn bị hôn anh…
"Trời ơi, Cốc Tử... bỏ anh ra." Trần Kiều kêu oai oái, "Anh sắp gãy... sắp gãy tới nơi rồi.."
Cốc Tử hoảng hốt, cô vội lùi lại phía sau, Trần Kiều nắm lấy chỗ đó rưng rưng nước mắt, "Anh mà gãy là tội vạ đâu em chịu đó nghe."
Cốc Tử cũng hoảng, cô vội trèo lên xả nước cho sạch, lau khô người rồi ngồi bên cạnh bồn tắm vuốt ve đầu anh, "Anh ổn chứ?"
"Anh mà phải đi viện vì chuyện này có phải rất mất mặt không.." Mặt Trần Kiều bị hơi nước nóng phả lên mặt đỏ bừng, mắt anh lúc này vẫn còn ngấn lệ, trông đến thảm thương, Cốc Tử vội nựng, "Không đâu không đâu, anh còn đau lắm không, hay em đưa anh đi bệnh viện?"
Trần Kiều được Cốc Tử quan tâm thì được đà ôm lấy đầu cô rưng rức một hồi, nước mắt rơi lã chã xuống cổ cô. Cốc Tử tỏ ra ngượng ngùng, vỗ vỗ lưng anh, "Tiểu Kiều cô nương, đừng khóc, đừng khóc nữa mà..."
"Nhưng anh đau, thực sự là anh đau lắm..." Trần Kiều mếu máo, miệng anh bẹt ra, nước mắt lại lưng tròng.
"Vậy để em xoa cho anh..."
"Ừ, đợi anh ra khỏi bồn đã." Nói rồi Trần Kiều lau sạch người rồi ra giường nằm để Cốc Tử xoa bóp cho mình.
Dù gì cũng là chỗ nhạy cảm nhất, ban đầu Trần Kiều không chịu nổi, anh kêu oai oái, Cốc Tử kiên nhẫn nhẹ nhàng xoa bóp thêm một lúc thì anh thấy dễ chịu hơn. Cốc Tử mở tròn mắt rồi cười ngượng nghịu, "Anh dễ chịu hơn chưa?"
"Em x