XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.

ua về. Chọn đồ cho Dược Dược thì đơn giản hơn nhiều, nhóc con cũng thích đẹp, nhưng thường đồ gì cứ Cốc Tử thấy đẹp thì thằng bé cũng thấy đẹp và ưng ý hết.






Cốc Tử về đến khách sạn rồi gọi điện về nhà cho Trần Kiều và Dược
Dược, lát sau lại có điện thoại từ Cốc Ánh Dương gọi đến.
"Alo, Bỉ Cốc à?"
"Cốc Tử, cậu ở đâu đấy? Đang ở thành phố S hả?"
"Ừ, sao cậu biết?"
"Thì mình cùng chung một công ty mẹ mà, chuyện của cậu mình còn không rõ sao?" Cốc Ánh Dương nói rồi cười hì hì bên kia đầu dây, "Mình nhìn thấy cậu rồi, quay lại đi."
Cốc Tử vừa đi được vài bước, đang định bước lên taxi sát đó thì thấy có người kéo chặt mình về phía sau. Người lái xe taxi nhìn thấy thì văng tục một tiếng rồi bỏ đi ngay, Cốc Ánh Dương thì sát Cốc Tử vào người hắn, rót vào tai cô những lời đường mật, Cốc Tử chau mày hỏi, "Cậu nói xong chưa?"
Cốc Ánh Dương nắm lấy tay cô, "Cốc Tử, cậu vẫn nóng tính như vậy."
Cốc Tử im lặng không nói gì, chỉ nghe thấy hắn tiếp tục, "Thực ra mình không có ý gì khác, dạo này mình cố nhịn không gặp cậu nên mới theo cậu tới đây nói chuyện thôi. Mình đưa cậu về nhé?"
"Thôi khỏi, cảm ơn."
"Ở đây không an toàn lắm, để mình đưa cậu về. Vừa rồi mình đã cư xử hồ đồ, thực lòng xin lỗi cậu."
Cốc Tử bấm bụng cố tin hắn thêm một lần nữa, cô gật đầu đồng ý để hắn đưa về. Trên đường về Cốc Ánh Dương không đả động tới mấy lời đường mật nào nữa, chỉ kể lể là mình học hành thế nào, từng trải qua những việc gì, bản thân Cốc Tử viết tiểu thuyết bấy lâu nay cũng mong có thêm tư liệu để viết, nên hắn nói gì cô cũng ghi nhớ trong lòng, thỉnh thoảng mới hỏi lại vài câu lấy lệ. Không thể phủ nhận được rằng hắn cũng rất có duyên khi nói chuyện.
Cốc Ánh Dương đưa Cốc Tử tới sảnh khách sạn thì đột nhiên đẩy cô vào tường, Cốc Tử trừng mắt nhưng không hoảng hốt, cô nhếch mép cười, "Cốc Ánh Dườn, cậu nghĩ tôi có gì khác với mấy cô gái kia?"
Mặt hắn ánh lên cảm xúc, "Em đẹp hơn tất cả bọn họ."
"Thật ư?" Cốc Tử cười phá lên, "Cậu có biết người ta bảo rằng người phụ nữ càng đẹp thì tâm địa càng thâm độc không?" Nói rồi cô không đợi Cốc Ánh Dương kịp phản ứng gì liền ra tay tấn công, tay trái tay phải thi nhau đấm tới tấp lên người hắn, với cách đánh này ít người có thể đỡ lại được. Chỉ trong vài phút Cốc Ánh Dương đã bị cô đánh nằm lăn ra đất, máu như muốn ộc ra khỏi miệng, hắn cố gắng ngước đầu lên nhìn Cốc Tử, cảm giác như thể vẫn không tin vào sự việc vừa xảy ra với mình. Cốc Tử thủng thẳng cúi xuống xách hai túi đồ của mình, tay chỉnh lại quần áo cho nghiêm chỉnh rồi quay đầu bước đi, trước đó còn kịp buông một câu đủ cho Cốc Ánh Dương nghe thấy, "Lần sau định lừa tình ai thì nhớ tìm hiểu cho kỹ càng trước đã nhé."
Về tới phòng khách sạn, Cốc Tử vào nhà vệ sinh rửa tay thật sạch, sau đó đứng trước gương sửa lại tóc, vừa sửa vừa lẩm bẩm, "Cốc Tử, hình tượng vĩ đại của mày đã sụp đổ rồi." Rồi cô thở dài một tiếng, hình ảnh Cốc Ánh Dương lúc còn bé trong cô so với hắn bây giờ đã khác nhau một trời một vực, hoá ta con người ai cũng có thể thay đổi cả.
Cô vẫn nhớ Tiếu Tiếu thường nói với cô \'thanh mai trúc mã\' ý nghĩa thế nào, tốt đẹp ra sao, cô thở dài, nhưng không phải thanh mai trúc mã nào đến khi trưởng thành cũng đều không thay đổi cả. Tắm rửa xong xuôi, Cốc Tử mở điện thoại ra xem thì thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Trần Kiều, cô vội vàng nhấc máy gọi về nhà, Trần Kiều bắt máy ngay, phàn nàn sao cô để anh lo phát sốt, trách cô sao không sớm nhấc máy cho anh yên lòng.
"Ui chao, Tiểu Kiều cô nương, em đi tắm một cái mà, đừng có trách em nữa được không?"
"Cùng nhau đi, hì hì..." Bên kia đầu dây giọng Trần Kiều đầy vẻ hứng khởi.
"Ha ha, mà hôm nay anh thế nào, Dược Dược có ngoan không?" Cốc Tử ôm lấy chăn, vừa cười lớn vừa hỏi.
Dược Dược ở bên cạnh giật lấy điện thoại từ bố, giọng nũng nịu, "Mẹ ơi, mẹ về sớm với con, ba nấu ăn chán lắm, khó ăn kinh khủng. Dược Dược đói bụng...đói bụng lắm mẹ ạ..."
"Nhóc con, đưa máy cho ba." Trần Kiều giật lấy điện thoại từ tay Dược Dược, thậm chí còn làm bộ dọa ép thằng bé để nó tránh ra xa, "Chẳng phải sau đó ba đã mua đồ bù cho con rồi ư?" Cốc Tử nghe thấy thế thì cười phì, hai cha con nhà này, suốt ngày chí choé.
Trần Kiều tám hết chuyện này tới chuyện kia với Cốc Tử, không muốn để Dược Dược làm phiền anh bèn chạy vào nhà vệ sinh nói cho thoải mái, lời ngọt ngào cũng có thể dễ đang tuôn ra một cách trơn tru từ miệng của anh. Cốc Tử nghe mà mặt cũng đỏ lên như gấc, tim đập thình thịch, cô vội vã chuyển chủ đề, "Đưa máy cho em nói chuyện với con, không em cúp máy bây giờ.."
"Nhưng anh nhớ em lắm, mai em về phải không?"
"Ừm, đúng rồi, mai là em đã về rồi."
"Em nhớ anh không?"
"Có." Nói xong Cốc Tử lại thấy khuôn mặt mình thêm phần nóng ran lên.
"Em Quân Quân của anh thật đáng yêu." Trần Kiều hôn chụt qua điện thoại hai cái rồi mới mở cửa nhà vệ sinh ra ngoài, đưa điện thoại cho Dược Dược, không quên mở loa ngoài rồi nói, "Này, đến lượt con nói chuyện với m