Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
ẹ."
Dược Dược xịu mặt xuống khi thấy ba mở loa ngoài, nghĩa là không tôn trọng quyền \'bí mật\' của nó với mẹ thì liền quay sang lườm ba một cái, "Mẹ ơi, ba đáng ghét lắm, ba không chịu rửa bát, bát đĩa để cả chồng trong bếp. Quần áo ba cũng không giặt, bộ quần áo có hình con gấu tuyệt đẹp của con hôm nay không mặc được rồi. À, mà ba cũng không lau nhà, đi bẩn hết cả tất, ba còn vứt rác lung tung khắp nơi, tất bẩn cũng vứt quanh nhà hôi ơi là hôi ấy."
"Nhóc con này, không được nói linh tinh." Trần Kiều cốc đầu thằng bé rồi trừng mắt nhìn nó, "Còn nói nữa ba cho ăn đòn đấy."
Cốc Tử biết Trần Kiều hoàn toàn có thể làm vậy nên cô thở dài, đấy, rời tay cô ra là thế, cô quay sang nựng con, "Dược Dược, mai mẹ về rồi mà ba vẫn còn thế thì từ sau hai mẹ con mình ngủ với nhau, không chơi với ba nữa, chịu chưa?"
"Vâng ạ.." Dược Dược thấy mẹ đứng về phía mình thì vỗ tay sung sướng.
"Hai mẹ con thật xấu quá, không thể như vậy được." Trần Kiều phản kháng yếu ớt bên cạnh.
Sắp đến lúc được về nhà nên buổi tối hôm đó Cốc Tử ngủ không được ngon giấc lắm, hôm sau lên máy bay cô thấy người hơi mệt mỏi bèn đeo bịt mắt để ngủ cho ngon. Vừa thiếp đi được một lúc thì đã thấy có người lay lay mình, Cốc Tử hơi khó chịu bỏ bịt mắt ra, nào ngờ lại là Cốc Ánh Dương. Cô vừa nghi hoặc vừa phẫn nộ, "Là anh à?sao lại là anh? Sao anh lại ở đây?"
"Mình đổi chỗ cho người ta." Cốc Ánh Dương đoán Cốc Tử sẽ không ra tay ở chốn đôn người nên quay sang cười với cô, khoé môi hắn nhếch lên đầy khiêu khích, "Thật tình cờ nhỉ?"
Cốc Tử ậm ừ, trong lòng nghĩ bụng tình cờ cái con khỉ. Cô quay sang phía bên kia tránh không nhìn hắn, thật là, đang ngủ ngon mà lại bị làm phiền thì thật là khó chịu. Cô lấy một quyển sách trong túi ra ngồi đọc, Cốc Ánh Dương thấy cô không để ý gì tới mình thỉ hỏi, "Cậu đọc sách gì vậy?"
Cốc Tử quay sang liếc nhìn hắn rồi bảo, "Đây là câu chuyện về một người đàn ông và một người đàn bà."
"Có hay không?" Cốc Ánh Dương tiếp tục giữ nụ cười mê hoặc trên môi.
"Hay." Cốc Tử liếc hắn một cái, đuôi mắt hắn vẫn còn vết thương của trận đòn tối qua, tự nhiên cô thấy dễ chịu hơn một chút thì nói tiếp, "Câu chuyện kể về một người đàn ông có thói trăng hoa, đùa giỡn hết người phụ nữ này tới người phụ nữ khác, cuối cùng có một thiên sứ chính nghĩa xuất hiện cắt bỏ bộ phận đó trên cơ thể hắn đi, cho vào nồi áp suất ninh nhừ, khử trùng... Đọc thấy thật sảng khoái."
Mặt Cốc Ánh Dương như thể bị rút gân, bỗng nhiên co rúm lại, hắn ngượng ngùng rồi cười lên mấy tiếng, "Thế có gắn lại được không?"
"Cậu nghĩ là có được không?" Cốc Tử cười nhạt, "Trên thế giới có rất nhiều người suy nghĩ không bình thường, cậu là người đào hoa cánh rơi lả tả xung quanh, biết đâu có lúc...haha..."
Từ sau lúc đó Cốc Ánh Dương không nói gì với Cốc Tử cho tới khi máy bay hạ cánh. Lúc xuống sân bay, hắn bảo Cốc Tử hôm trước tự lái xe tới nên ngỏ ý muốn đưa cô về nhà, Cốc Tử nghe vậy thì từ chối thẳng thừng, "Cảm ơn, không cần đâu, ông xã tôi tới đón rồi."
Cốc Tử nói câu này rất tự nhiên, thuận miệng đến nỗi ngay cả bản thân cô cũng phải ngạc nhiên, vừa nói xong thì Trần Kiều cũng đã xuất hiện bên cạnh cô từ lúc nào. Hôm nay thời tiết ấm áp, anh mặc một chiếc áo len màu trắng cổ chữ V, trông rất trẻ trung thoải mái, anh vội ôm chặt lấy cô, hôn lên má cô mấy cái, mắt sáng rực lên, "Em yêu, chào mừng em trở về."
Cốc Tử sửng sốt đẩy anh ra rồi khẽ phàn nàn vẻ ngượng ngùng, "Này, đang ở nơi công cộng đấy, chú ý một chút đi anh."
"Anh nhớ em chết đi được ấy!" Trần Kiều vòng tay ôm chặt lấy eo cô, sau đó tỏ vẻ như lúc này mới nhìn thấy Cốc Ánh Dương, anh giữ nguyên sắc mặt nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ không vui, "Sự huynh, sao tình cờ vậy, anh cũng đi cùng chuyến à?"
"Ừm, tình cờ gặp Cốc Tử, bọn mình nói mấy chuyện ngày xưa, Cốc Tử vẫn nhớ những chuyện hồi tụi mình còn nhỏ."
Cốc Tử chau mày lườm hắn, đúng là kẻ nói dối chuyên nghiệp, nói bừa mà mặt không chút biến sắc.
"Thế à?" Trần Kiều nhìn sắc mặt Cốc Tử thì cười mỉm, "Bây giờ không giống ngày xưa nữa rồi, Quân Quân, em nói dối nhé, rõ ràng em ghét quá khứ, chẳng giữ tấm ảnh cũ nào..." Trần Kiều nói rồi lại quay sang Cốc Ánh Dương, "Cảm ơn sư huynh đã hao tổn công sức chăm sóc vợ tôi."
Cốc Tử cười ngượng ngùng mấy tiếng, cô bước lên bám lấy tay anh thỏ thẻ, "Sao anh lại bóc mẽ em thế?"
Lúc này người ngượng ngùng nhất chính là Cốc Ánh Dương, trước khi quay lưng bước đi Cốc Tử còn quay sang vẫy tay với hắn, "Tạm biệt nhé."
Cốc Tử và Trần Kiều đi được một lúc, cô mới hỏi, "Con đâu anh?"
"Mẹ đưa con về bên nhà rồi, bà bảo tối đưa sang. Chúng ta ngồi nói chuyện với nhau một chút đã nhé." Trần Kiều nói rồi kéo tay Cốc Tử đi nhanh về phía trước, Cốc Tử trừng mắt, "Này, anh ghen đấy à?"
"Hơi hơi, nhưng không hiểu sao cứ nhìn thấy hắn là anh khó chịu." Trần Kiều nói không cười chút nào, anh kéo tay Cốc Tử đi như bay, Cốc Tử cười tủm tỉm, "Đúng là Tiểu Kiều cô nương của em, rất có triển vọng."
"Anh nhớ em lắm..." Trần Kiều quay lại cắn vào tai cô, Cốc Tử như sực