Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
ược rồi, mẹ đưa con đi thôi." Nói xong Cốc Tử dắt Dược Dược ra ngoài, Trần Kiều cũng vội đi theo, còn lại mình Tiểu Võ ở nhà, cô tủi thân nhắn tin cho Nguỵ Tử Minh, "Lần sau cho em về đúng giờ nhé, hôm nay Dược Dược tủi thân khóc cả buổi rồi này."
Trần Kiều và Cốc Tử đưa Dược Dược đi ăn kem xong rồi đi ăn tối luôn, xong xuôi mới vui ve quay về. Lúc này, Tiểu Võ cũng về rồi, Dược Dược tự động sang phòng ngủ với Tiểu Võ. Trước khi đi ngủ, thằng bé còn nằm trên giường giơ hai chân lên trời quẫy đạp rồi nũng nịu, "Không ai cần con nữa, không ai cần con nữa."
Tiểu Võ đang gửi tin nhắn ngọt ngào cho người tình, thấy Dược Dược thế thì xoa đầu nó cười hỉ hả, "Dược Dược ngoan, cô Tiểu Võ cần con mà."
"Cô là xấu bụng nhất, trọng sắc khinh bạn, hứ!"
"Cô, cô mà thế á? Ba mẹ cháu mới là trọng sắc khinh... con ý."
"Lần trước cô đi với chú Nguỵ bỏ cháu một mình ở KFC kìa." Dược Dược chu cái mỏ ra, giọng điệu cũng không vừa.
"Cô..." Tiểu Võ nghe vậy thì cứng hong, cô vội xoa xoa đầu nó, tắt điện thoại để ra một góc rồi ôm nó ngủ.
Bên phòng Cốc Tử, trước lúc ngủ, cô thấy Trần Kiều bỏ hành lý của mình ra xếp gọn gàng từng chiếc vào tủ. Anh có rất nhiều quần áo, nào là com-lê, nào là đồ đi chơi, nhưng nhiều nhất lại là đồ ngủ, anh mang tới cả chục chiếc mà toàn là những loại dễ thương, sexy, cô nghĩ bụng, đàn ông gì mà \'xí xớn\' quá vậy. Trần Kiều treo được một nửa thì quay lại hỏi cô, "Quân Quân, giờ em thích anh mặc bộ nào?"
Cốc Tử làm bộ ngất ra giường, đến là bó tay với anh. Đợi lúc cô quay ra đã thấy anh mặc trên người một chiếc áo choàng dài màu đỏ, cổ áo có thêu các hình hoa văn rất tinh xảo, còn có cả thắt lưng bao quanh, lúc bước đi, đôi chân dài của anh lấp ló phía trong. Cốc Tử ngạc nhiên, "Trần Kiều, anh mặc đồ khêu gợi như thế làm gì?"
"Khêu gợi quá sao em?" Trần Kiều nói rồi ngó xuống, xem lại bộ áo mình đang mặc có như cô nói không, sau anh lại toét miệng ra cười hì hì, "Còn gì nữa? Anh toàn mặc như vậy thôi."
"Sao chưa bao giờ em thấy?"
"Trước khi mình chưa kết hôn anh không nỡ để em thấy."
Cốc Tử phì cười, cô phi một cẳng chân ra đạp vào anh, "Cút ra kia."
Trần Kiều lại né, rồi anh ngon ngọt, "Mai anh đưa em đi mua đồ ngủ nhé, em xem mấy cái đồ của em...chẳng dễ cởi ra chút nào cả."
Cốc Tử lấy tay sờ sờ vào đồ ngủ của Trần Kiều, thấy chất vải nhẹ, mượt và rất mềm tay, lại còn vừa ấm vừa đẹp nữa, cô gật đầu đồng ý.
"Em mặc mấy màu đỏ, cam, đen đều rất đẹp, rất tôn da em." Trần Kiều lại quay sang nhìn cô đắm đuối, "Nước da em đẹp lắm, toàn thân em cũng đẹp, trên người em mọi thứ...đều rất đẹp."
Cốc Tử nghĩ, có lẽ anh sắp nói tới những chỗ linh tinh khác thì chau mày lại, "Trần Kiều, hôm nay sao em cứ có cảm giác khác về anh."
"Ừm, vì mình kết hôn rồi mà."
"..."
Cốc Tử đập đầu mình vào gối, "Mau tìm một miếng đậu phụ cho em đập đầu vào, trời ơi, xin hãy thu nhận con."
Trần Kiều ngồi ở đầu giường thở dài nhưng trong lòng lại tràn trề sung sướng, sau bao nhiêu trắc trở ghập ghềnh, cuối cùng anh cũng đạt được nguyện ước. Thấy Cốc Tử chau mày hồi lâu, Trần Kiều làm bộ hết khóc lóc, van xin đến quỳ lạy cô, bộ dạng lúc nào trông cũng đáng thương và thành thật.
Mãi lâu sau, Cốc Tử mới ngóc đầu khỏi gối nhìn mặt Trần Kiều rồi đột nhiên nói nghiêm túc, "Trần Kiều, thực ra kết hôn chẳng có nghĩ lý gì cả, giấy kết hôn hoàn toàn có thể đổi thành giấy ly hôn mà."
Trần Kiều xị mặt ra, anh ôm chặt lấy eo cô rồi mím môi, "Rốt cuộc em nghĩ gì vậy?" Rồi anh lại gục đầu bên cổ cô thiểu não, "Anh không thể rời xa em được, không bao giờ."
Cốc Tử đẩy anh ra, "Thôi được rồi! Trước đây chắc chắn anh đã giả vờ, em biết rồi, lúc chúng ta lấy giấy đăng ký kết hôn anh cứ cười cười, giờ thì em mới nghĩ ra, đây đích thị được gọi là giảo hoạt. Giờ anh phải bày tất cả khuyết điểm của anh ra trước mặt em, nếu không được em trả hàng về nơi sản xuất đấy, nếu anh giấu em, hự hự..."
Trần Kiều một chân quỳ trên giường, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, anh cúi đầu nghĩ một hồi lâu rồi mới nói, "Thực ra anh cũng không nhiều khuyết điểm đâu, chỉ là buổi sáng thích ngủ nướng, thức dậy hay cáu bẳn. Anh thích sạch sẽ, không thích mấy con vật nhỏ vì anh dị ứng với lông của chúng. Với cả, anh không thích làm việc nhà, không thích một chút nào, nhất là rửa bát đĩa giặt quần áo đấy. Còn gì nữa không nhỉ, anh nghĩ xem, anh còn kén ăn...một cách nghiêm trọng. Cuối cùng là, cứ nhìn thấy em là anh chỉ muốn vồ lấy..."
Cốc Tử nheo mắt lại, làm bộ giận dữ, "Được đấy, anh giả vờ cũng giỏi lắm đấy, giỏi."
"Anh..."
"Anh xem trong số những điều trên, trước khi kết hôn, anh đã thể hiện được điều nào? Hừ hừ, tôi nhìn nhầm người rồi?"
Trần Kiều cụp đuôi mắt xuống vẻ thảm thương, hai con ngươi hấp háy trông đến tội nghiệp, anh lí nhí nói trong cổ họng, "Anh biết tiêu chuẩn chọn đàn ông của em, cho nên...cho nên.... Nhưng giờ anh đâu có giấu em nữa?"
"Cho nên giờ anh đã có thể kê cao gối ngủ yên giấc rồi phải không? Hả?"
Cốc Tử thấy Trần Kiều không nói gì thì hừ một tiếng, "Thôi, bây