Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
ược tâm trạng lúc trước thì ra sức lựa lời khen cô, nào là cô xinh đẹp, tiểu thuyết cô viết rất hay, còn nói rất yêu cái tính bướng bỉnh của cô nữa. Cốc Tử biết anh đang nịnh nhưng vẫn thấy bùi tai, tâm trạng cô đã tốt dần nên ăn uống cũng thấy ngon miệng hơn nhiều, cô cứ ăn một lúc lại dừng, sau đó lại gọi thêm ít đồ ăn ngon khác, thỏa sức thưởng thức. Trần Kiều kén án nên không ăn mấy, Cốc Tử vừa thấy ngon lại vừa tiếc rẻ nên chẳng ngại ngần giải quyết hết cả phần của anh. Thấy cô cười hì hì trở lại Trần Kiều cũng bớt lo lắng phần nào, anh hỏi cô, "Quân Quân, mai mình đi chơi đâu em?"
Cốc Tử lúc này đang ăn một miếng mỳ Ý, nghe anh hỏi thế cô chưa vội trả lời, nghĩ ngợi một lat rồi lại lắc đầu, "Em chưa nghĩ ra."
"Nãy anh thấy một quán bar ngay bên cạnh cửa hàng vàng bạc gần đây, hay mai mình ra đó xem sao? Anh còn có bạn làm việc ở đó nên chắc được giảm hai mươi phần trăm nữa đấy, nghe nói trong đó có cả mấy nhóm nhảy và ca sĩ trình diễn cũng được lắm."
Cốc Tử nhìn anh dò xét, "Anh chắc đã tới những nơi như vậy nhiều lần rồi?"
"Hì hì.." Nét mặt Trần Kiều thoáng chốc khó đoán, anh cười ngượng ngùng, "Đâu có."
"Hừ hừ, nhìn cái là biết ngay, đừng có giấu em.." Nói rồi Cốc Tử làm vẻ trách anh, "Mấy chỗ đó nên ít đi thì hơn, đừng có chơi mấy trò phong lưu đó nữa. Em nói cho anh hay, dù là anh vô tình hay cố ý, hễ có chuyện gì lọt tới tai em thì.."
"Em đừng nói thế mà, anh tin em như thế em cũng phải tin anh chứ, cái gì nên làm cái gì không nên làm anh tự biết điểm dừng mà. Mấy năm qua có thể anh cũng hơi chơi bời, nhưng anh chưa làm chuyện gì quá đáng cả, ngay cả việc em không thích anh hút thuốc anh cũng đã cai rồi." Tới đó đột nhiên Trần Kiều chuyển hướng, "Món mỳ Ý này ngon này, em ăn thêm đi."
Cốc Tử lườm anh một hồi, Trần Kiều nói xong thì vội vàng cúi đầu xuống đĩa mỳ của mình, cô \'hừ\' một tiếng rồi lại gắp mỳ ăn ngon lành. Làm gì có ai mà quá khứ có thể trắng trơn như tờ giấy trắng? Quá khứ của họ không hề dính dáng đến nhau, giờ so đo cũng chẳng có ích lợi gì, suy nghĩ ấy thoáng nhanh trong đầu Cốc Tử, cô xoa bụng mình, "No quá, không đi nổi nữa rồi, cũng không ăn thêm được miếng nào nữa rồi. Trần Kiều, anh ăn nhiều vào, ăn hết đi, đừng lãng phí đấy."
Trần Kiều nhìn cô, thấy ánh mắt cô ánh lên vẻ mong đợi thì cố ăn hết số thức ăn còn lại trên đĩa, vừa ăn vừa càm ràm, "Thực ra, mấy đồ em gọi anh không thích lắm."
"Vậy anh gọi món nào anh thích ăn ấy."
"Nhưng em ăn được thì anh cũng ăn được mà." Trần Kiều tiếp tục ăn, ăn xong anh sang ngồi cạnh cô, ôm ngang người cô rồi kéo sát cô vào lòng, cọ cọ cằm của mình lên tóc cô, "Quân Quân, anh rất muốn nói với em điều này, nhưng anh chỉ sợ em giận thôi."
"Anh nói đi xem nào."
"Thì..thì, ừm, vì em từng trải nên em rất khó nịnh.."
"Hừ." Cốc Tử né người định tránh Trần Kiều nhưng anh lại kéo cô vào gần hơn, "Không phải, ý anh là so với những cô gái khác anh từng gặp thì em khó đoán hơn nhiều. Hình như em vẫn chưa hài lòng về anh, vẫn chê anh trẻ con này khác, nhưng cũng như việc anh không thể ăn một miếng mà thành một tên béo được, anh cũng không thể trở thành cái chú như lúc nãy mà em thích được. Giống như đi cầu thang, phải bước từng bước mới thật chắc chắn, còn nếu ngay từ đầu đã nhảy lên cao thì có lẽ điểm rơi xuống sẽ còn thấp hơn cả mức ban đầu..."
"Trời ạ, anh ví dụ gì phức tạp vậy, em hiểu rồi mà." Cốc Tử có vẻ hơi ngượng, có lẽ vì hồi nhỏ cô xem quá nhiều truyện tranh nên mới luôn mơ mộng và vẽ ra viễn cảnh tương lai việc mình sẽ gặp được một người đàn ông lớn tuổi phong độ tót vời, đáng để cô dựa dẫm. Thực ra, trong lòng cô hiểu rõ, cô chỉ mong muốn có được một người đàn ông trưởng thành, là bờ vai vững chắc, tin cậy để cô dựa dẫm vào, để cô được chăm sóc. Mẹ mất khi cô còn rất nhỏ, lúc nào cô cũng cảm thấy cô đơn nên mới thành ra như vậy. Dù gì đi nữa thì giờ đây cô đã chấp nhận lấy một người ít tuổi hơn cả mình, thấy Trần Kiều tỏ vẻ chân thành thì xoa xoa đầu anh, "Thực ra, em thích người lớn tuổi không có nghĩa là em sẽ lấy họ."
Cốc Tử nhấp một ngụm trà, vị chanh thơm ngọt nhanh chóng tan trong miệng khiến cô cảm thấy thêm phần dễ chịu, cô thở nhẹ, đặt cốc lên bàn rồi dựa sát vào người anh, "Em cần một người đàn ông chín chắn, em không muốn một cuộc sống bấp bênh lúc lên lúc xuống, em sợ lắm. Bây giờ em chỉ biết con người anh, gia đình anh thôi, còn công việc của anh phức tạp quá, em chỉ biết đó là công ty tư vấn đầu tư gì đó, à, ngân hàng tư nhân chứ nhỉ?"
"Còn có công ty hàng không, công ty thực phẩm, có điều trụ sở mấy công ty đó không ở đây. Công ty hàng không thì ba anh đang điều hành, còn mẹ anh quản lý công ty thực phẩm, mấy cô của anh thì làm mất động sản, chính là nhà chị Tiểu Võ đó, anh cũng có một số cổ phần trong đó. Anh rất biết kiếm tiền, điều này là sự thực, riêng về bất động sản thì hầu như ở thành phố nào anh cũng có đất, có nhà, ở những nơi nổi tiếng về du lịch, anh còn có cả biệt thự. Nếu sau này em không thích ở đây nữa chúng ta có thể dời đi chỗ khác, thẻ ngân hàng của anh đưa cho