Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2154 lượt.
h này đã từng gặp một người đàn ông đến tìm Lỗ Cầm, nhưng sau khi Lỗ Cầm chết, người đàn ông đó còn đưa một người khác đến gặp Hạ Sinh, chúng ta cần cháu tìm ra được hình ảnh của hai người đàn ông này từ trong đầu Hạ Sinh, sau đó truyền cho nhân viên thao tác máy tính vẽ chân dung của chúng ta, để anh ta vẽ ra hình ảnh của người đó.
Trong lòng Hạ Bồi thoáng chấn động, biết đầu mối này vô cùng quan trọng, cậu ta khẽ gật đầu, cùng Happy đi vào căn phòng làm việc, trong đó có một người thanh niên ngồi bên cạnh một nhân viên thao tác máy tính, nói gì đó trước màn hình, Happy nói nhỏ bên tai Hạ Bồi: “Chúng ta sắp xếp công việc cho Hạ Sinh trong công ty, anh ta đang miêu tả lại cho nhân viên thao tác máy tính về ngoại hình diện mạo của hai người đàn ông đó, cháu cứ làm như đang nói chuyện, đừng tạo áp lực cho anh ta, moi thêm nhiều thứ ra”.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến chỗ vị trí làm việc, Happy giới thiệu: “Hạ Sinh, đây là Hạ Bồi, nhân viên tư vấn tâm lý của chúng tôi, cậu ấy đến để giúp anh nhớ lại hình dáng diện mạo của hai kẻ đó, La Bình, cậu phối hợp với bọn họ một chút nhé, gắng sức nhanh chóng vẽ xong chân dung ông ta, Boss đang cần đó”.
Ba người đều đồng ý, bắt đầu làm việc. Happy ra ngoài quay về phòng làm việc của Nghiêm Lạc. Anh đang nhìn vào máy giám sát trên tường, theo dõi nhất cử nhất động của những người trong phòng làm việc bên kia. Happy đi đến báo cáo: “Boss, cuộc điện thoại tối qua không truy tìm được manh mối”.
Nghiêm Lạc khẽ gật đầu: “Lát nữa xem chân dung cậu ta nhìn ra. Nếu như cậu ta hiểu rõ bản thân mình nên làm gì, thì lần này là cơ hội rõ ràng”.
Đáng tiếc Hạ Bồi không nắm được cơ hội này. Cậu ta nói chuyện với Hạ Sinh một lát, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy trong đầu Hạ Sinh xuất hiện hình ảnh khiến cậu ta chấn động, một trong hai người đàn ông đó là thầy giáo Hùng Đông Bình của cậu ta. Nội dung của cuộc điện thoại tối qua lập tức hiện lên trong đầu cậu ta, thầy giáo nói toàn bộ bọn họ đều rất nguy hiểm, ở chỗ của bọn họ có gián điệp.
Hạ Bồi bỗng chốc trở nên căng thẳng, liền mở rộng ý thức, tìm kiếm trong tầng lầu này, muốn xem xem có người nào đó đang quan tâm đến chuyện này không, hoặc có ai hiểu về xu hướng hành động của thầy giáo không, nhưng cậu ta tìm kiếm một vòng cũng chẳng phát hiện gì. Thu ý thức về, cậu ta phát hiện ra Hạ Sinh đang chằm chằm nhìn mình: “Cậu tên là Hạ Bồi à, khá giống với tên của tôi”.
Hạ Bồi khẽ gật đầu, vẫn đang cân nhắc chuyện này, làm thế nào đây, nếu thầy bại lộ tung tích, vậy chú Nghiêm bên này sẽ phát lệnh truy nã ông ấy chứ? Nhưng thầy giáo là người tốt, ông ấy muốn bảo vệ bọn họ mà.
“Hạ Bồi, tôi tên là Hạ Sinh, cậu nói đi, có khả năng nào tôi là anh em thất lạc của cậu không?”
“Hả?” Hạ Bồi bị Hạ Sinh kéo ra khỏi trạng thái trầm tư, anh ta đang nói cái gì vậy?
“Đúng đó, cậu nói xem, tôi lớn tuổi hơn cậu, tên là Hạ Sinh, có khả năng bố mẹ muốn sinh con ra rồi thì phải nuôi con cho tốt, cho nên chúng ta một người tên Sinh, một người tên Bồi, liệu tôi có phải là anh em bị thất lạc của cậu không?”
Hạ Bồi lắc mạnh đầu: “Ngốc nghếch, bố mẹ tôi chỉ sinh có mình tôi thôi”.
Hạ Sinh rất thất vọng, nhìn Hạ Bồi, nói tiếp: “Cậu chắc chắn?”.
Hạ Bồi nhẫn nại đáp: “Chắc chắn”, song trong lòng vẫn đang nghĩ, làm thế nào đây? Có cần nói lại với đám người chú Nghiêm không? Nhưng thầy giáo nói ở đây có nội gián, ngộ nhỡ bị nội gián biết được, vậy thì thầy giáo há chẳng phải là sẽ rất nguy hiểm? Trong lòng cậu ta vật lộn giằng co, Hạ Sinh vẫn đang làm phiền bên cạnh: “Cậu thật sự có thể chắc chắn sao? Không cần về nhà hỏi bố mẹ cậu một câu ư?”.
Hạ Bồi có chút tức giận: “Bố mẹ tôi không cần tôi nữa, chẳng có gì để hỏi cả”.
“Vậy chúng ta nhất định là anh em rồi”, Hạ Sinh kích động: “Cậu xem, bố mẹ cậu đã không cần con cái, vậy càng có khả năng tôi là anh trai của cậu”.
Hạ Bồi thật sự tức giận: “Anh đúng là có bệnh, anh muốn tìm thân thích họ hàng thì đến chỗ khác mà tìm, đừng ở đây mà làm phiền tôi”. Bị tên ngốc này quấy rối, đầu óc Hạ Bồi càng loạn hơn, rốt cuộc nên làm thế nào?
La Bình ở bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại kỳ lạ này, vừa nén cười, vừa vẽ ra chân dung mà Hạ Bồi truyền đến đầu mình. Hạ Bồi cầm hình ảnh đi tìm Happy, lòng rối như tơ vò, không biết phải mở miệng như thế nào. Sau khi giao ra bức hình, cuối cùng cậu ta vẫn chẳng nói gì, vội vàng chào rồi rời đi.
Nghiêm Lạc mở hai hình vẽ chân dung ra, một tấm là Nghiêm Cẩn bảo kỹ thuật viên Thần tộc vẽ ra, một tấm là Hạ Bồi vừa bảo La Bình vẽ ra, tướng mạo người đàn ông nghi ngờ là bác sĩ X kia giống hệt nhau, nhưng hai bức chân dung của Hùng Đông Bình lại khác nhau. Hình dáng người đàn ông trong bức tranh mà Hạ Bồi truyền đến khác với Hùng Đông Bình.
Nghiêm Lạc ném bức chân dung lên bàn, nói với Happy: “Thứ Bảy phái hai người Thần tộc cậu ta không quen đi giám sát cậu ta”. Con trai nói rất đúng, không ai biết năng lực của Mai Khôi là điểm mạnh nhất của bọn họ.
Trường học đã rất lâu không cho nghỉ cuối tuần rồi, thứ Bảy này, rất nhiều học sinh