Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.
iền chạy mất nhanh như bay.
Nghiêm Cẩn tiu nghỉu như mất thứ gì, ngẫm nghĩ, rồi mở két bảo hiểm ra, lấy một cuốn sổ làm bằng tay rất lớn, trên bề mặt có dòng chữ đáng yêu: Trời sao của Tiểu Ma Vương. Nghiêm Cẩn lật từng trang, từng trang, vừa xem vừa mỉm cười, xem xong tất cả các bức ảnh, cậu lại cầm điện thoại, kết nối với máy tính, chọn ra bức ảnh trong điện thoại, làm thao tác gì đó một chút. Trong bức ảnh, Mai Khôi ngồi ở tiệm kem, cắn một thìa kem, cười với ống kính.
Cậu in bức ảnh ấy ra, cắt thành kích thước mong muốn, sau đó dán lên cuốn sổ lớn kia. Vị trí của ba nghìn vì sao trên cuốn sổ, một nửa đã được dán đầy ảnh rồi, hơn một nghìn Mai Khôi, nở nụ cười đáng yêu.
Nghiêm Cẩn chạm vào bức ảnh, khẽ giọng nói: “Đừng để ý anh đã từng làm chuyện ngu ngốc nhé, mau quên hết đi, mau quên hết đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, lần này anh nhất định sẽ không vội vàng nữa, anh đảm bảo”.
Chuông điện thoại vang lên, Nghiêm Cẩn thở dài, đi ăn bữa cơm tụ họp gia đình, không cần phải gấp như vậy chứ? Nhưng nhận cuộc gọi, nghe được hai câu, cậu lập tức trở nên nghiêm túc: “Thi thể phát hiện ở đâu?”.
Thi thể được nhắc đến trong điện thoại là phó hội trưởng Tần Nam của Hiệp hội siêu năng lực, thi thể của ông ấy được phát hiện ở một khu phế thải. Tin tức này khiến Nghiêm Cẩn và Nghiêm Lạc lập tức nghĩ đến vấn đề mang tên “gián điệp” kia. Thế là, buổi tụ họp gia đình phải đổi thành bữa cơm xum họp của mẹ và con gái, còn bố và con trai tăng ca, nhưng Mai Khôi kéo vạt áo Nghiêm Cẩn không chịu buông: “Rõ ràng đã nói chúng ta là tổ hợp đệ nhất thiên hạ mà, chúng ta phải cùng nhau hành động chứ”.
Nghiêm Cẩn chỉ đành dỗ dành cô bé: “Em ngoan, bọn anh bây giờ chỉ đến hiện trường xem một chút thôi, đợi bước tiếp theo thảo luận phân tích vụ án, nhất định anh sẽ để em tham gia”.
Mai Khôi chu miệng lên không nói gì, kéo tay cậu chẳng chịu buông, mắt còn rưng rưng nhìn cậu. Nghiêm Cẩn quay đầu nhìn sang Nghiêm Lạc, chờ đợi bố cho mình một tiếng hỗ trợ, kết quả Nghiêm Lạc chỉ ném lại một câu: “Bố đi đến thang máy đợi trước, cho con ba mươi giây”, sau đó không làm tròn chức trách của người bố mà chạy mất hút.
Trong lòng Nghiêm Cẩn trách mắng bố hàng trăm lần, quay đầu lại nhìn vào cặp mắt lớn của Mai Khôi, cậu thở dài, chỉ có thể nói: “Hiện trường có thi thể đầy máu, sẽ rất đáng sợ, tối quay về, em sẽ gặp ác mộng, lúc đó anh không giúp được em đâu”.
Khuôn mặt ủ dột nũng nịu của Mai Khôi lập tức trở nên tươi cười, gật mạnh đầu, để lộ má lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Lúc này Nghiêm Cẩn nghe thấy tâm ngữ của Mai Khôi đang gọi mình: “Anh trai, ở đây còn có một người, là nữ, cô ta vẫn chưa chết, rất yếu. Chỗ của cô ta rất tối, chẳng nhìn thấy được gì cả, chính là ở trong xưởng này”.
Nghiêm Cẩn hơi chấn động trong lòng, không quay đầu nhìn Mai Khôi, chỉ làm bộ giả vờ đi kiểm tra khắp xưởng. Trước đó thực sự cậu đã kiểm tra một vòng rồi, nhưng chẳng phát hiện ra điều gì, vậy mà Mai Khôi lại nói là có, thế thì chắc chắn là có. “Vẫn chưa chết, yếu” chính là nói người phụ nữ đó bây giờ không cử động được, nói đến “xung quanh rất tối”, chỗ này là xưởng trống, ánh mặt trời hoàng hôn chiếu vào, thì không thể là rất tối, trừ khi... ánh mắt Nghiêm Cẩn rơi xuống đường ống nước rất lớn, nằm sát bên cạnh bức tường nhà xưởng.
Nghiêm Cẩn đi về phía đường ống, cẩn thận quan sát, Phùng Quang Hoa nhìn thấy cử chỉ của cậu, vội hỏi: “Có phải đã phát hiện gì không?”.
Nghiêm Cẩn không trả lời, nhìn tỉ mỉ theo đường ống nước, thấy trên một chỗ đầu tiếp nối của chiếc ống dấu vết bụi đất hình như đã bị động đến, Nghiêm Cẩn duỗi tay gõ gõ, rồi lại gõ vào chỗ chiếc ống ở bên cạnh, nhận ra âm thanh không giống nhau. Nghiêm Cẩn khua tay gọi người đến: “Trong chỗ này có thể có thứ gì đó, mở ra xem sao”.
Mọi người chung tay gỡ đường ống ra, tình cảnh bên trong khiến tất cả đều rất kinh ngạc, trong đường ống này lại có giấu một người. Khi người này được đưa ra khỏi chiếc ống, Nghiêm Lạc và Nghiêm Cẩn càng kinh ngạc hơn, người phụ nữ ấy chính là Tiểu Phương - bảo mẫu của Mai Khôi khi còn nhỏ.
Đúng như Mai Khôi nói, Tiểu Phương vẫn chưa chết, đang thoi thóp thở, mắt mở ra rồi lại nhắm vào. Pháp y hỏa tốc đến xử lý tình trạng của cô ta, xem ra cô ta cũng giống với Tần Nam, cũng đã bị vật nặng nào đó đánh vào, bởi vì không đợi được xe cấp cứu, nên họ phải phái xe cảnh sát nhanh chóng đưa cô ta đến bệnh viện.
Trong lòng mọi người đều nặng nề, vụ án này thực sự quá kỳ dị. Sau khi phát hiện ra người giấu trong đường ống, mọi người đều tập trung vào chỗ những đường ống bằng thép lớn mà trước đó vẫn luôn bị bỏ qua này. Đường ống thép vừa nặng vừa dày, thể tích siêu lớn, lại lắp trên tường, trước đó chẳng ai hoài nghi chỗ này có gì kỳ quái cả, bây giờ để ý cẩn thận, lại phát hiện ra trên thân ống có dấu vết ma sát, đây có lẽ chính là hung khí.
Phùng Quang Hoa nói với Nghiêm Lạc: “Đây nhất định không phải điều mà người bình thường có thể làm được, có lẽ là liên quan