Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.

không có, còn chẳng bằng một tên lưu manh như anh ta đây.
Lau hết vân tay, anh ta cũng lẻn vào trong phòng vật chứng. Căn phòng vật chứng này rất lớn, không gian bên trong được mấy chiếc tủ lớn ngăn thành mấy khoang, các vật phẩm đều được cất giữ trong hộp, dán nhãn mác, bày đặt ngay ngắn. Hạ Bồi lắng nghe một chút, xác nhận trong căn phòng này không có người, bèn gọi Hạ Sinh một tiếng, bắt đầu tìm kiếm tủ bảo hiểm.
Tủ bảo hiểm đặt cạnh tủ hàng hai tầng, dựa bên cạnh cửa sổ. Vừa nhìn thấy chiếc tủ, Hạ Sinh và Hạ Bồi nhìn nhau một cái, trong lòng lóe lên niềm vui, việc này hình như tiến hành rất thuận lợi.
Hạ Sinh nhìn khắp lượt xung quanh, đèn camera giám sát trong căn phòng này cũng giống như bên ngoài, đều đã bị tắt, điều này chứng tỏ trong lúc mất điện máy giám sát không thể dùng. Hạ Bồi chầm chậm đến gần tủ bảo hiểm, trong lòng thầm nhớ lại một lượt mật mã lấy được từ chỗ Tần Nam, sau đó duỗi tay ấn nó, vừa chạm đến tủ bảo hiểm cậu ta liền giật thót mình, khóa mật mã đang xoay, Hạ Bồi đột ngột thu tay về.
Hạ Sinh vừa thấy Hạ Bồi hành động chậm như thế, còn thu tay về, cũng qua đó xem, nhìn thấy khóa tủ bảo hiểm đang xoay trên không trung, liền sợ đến mức cho rằng có ma, bén lớn tiếng “á” một cái, Hạ Bồi lại kinh hãi đến mức gần như hiểu rõ là chuyện gì, cậu ta hét lớn một tiếng: “Hạ Sinh, mau chạy!”. Lời còn chưa buông ra, Hạ Sinh lại thấy cậu ta đột nhiên bị đập vào bức tường giữa không trung.
Thấy điều kỳ lạ xảy ra, Hạ Sinh liền chạy ra ngoài, được mấy bước anh ta lại quay đầu, nhìn thấy một chiếc ghế tự động bay lên, hướng đến chỗ Hạ Bồi, Hạ Sinh kinh hãi, đột nhiên lao qua đó, ôm lấy chiếc ghế, ấn xuống mặt đất.
Hạ Bồi ngã trên mặt đất ho liên hồi nói không ra lời. Hạ Sinh chắn phía trước cậu ta, lớn tiếng quát: “Quỷ, quỷ quái phương nào. Chỗ này, chỗ này là Công ty Nhã Mã, chứ không phải là chỗ, chỗ mày có thể tùy tiện đi đến”. Giọng nói của anh ta đủ lớn, đáng tiếc chẳng hề có chút khí thế nào, Hạ Sinh quát xong, trong lòng chột dạ, nghĩ cũng biết không sẽ ai sợ một người có giọng nói run rẩy.
Chiếc ghế đó lại chuyển động trước mặt bọn họ, Hạ Sinh sợ hãi nhìn trái ngó phải, xung quanh không có bất cứ vật gì có thể cầm được, bèn móc túi quần, ai da, vừa rồi lo lắng cùng Hạ Bồi đi làm nhiệm vụ, anh ta vội nhét đầu vịt đã gặm một nửa vào trong túi quần bên trái, tình thế cấp bách, anh ta liền móc ra, ném về phía chiếc ghế. Hạ Bồi nhắm mắt lại, cảm thấy Hạ Sinh chẳng thể dựa dẫm được, căn bản là không biết suy nghĩ.
Chiếc ghế đó đương nhiên là không mảy may bị ảnh hưởng gì, lúc này một chiếc ghế từ phía khác cũng bay đến, hai chiếc ghế cùng động đậy, như thể sẵn sàng tiến lên. Hạ Sinh sợ hãi hỏi Hạ Bồi: “Đây, đây, đây rốt cuộc là có mấy con quỷ vậy?”.
Hạ Bồi khàn giọng nói: “Bảo anh chạy anh không chạy, mấy con quỷ có khác biệt gì sao? Anh chạy đi rồi, có thể tìm người đến cứu tôi”.
“Đúng rồi, vậy tôi nên chạy đi.” Hạ Sinh lúc này hối hận, nhưng giờ nói đến nghĩa khí thì có tác dụng gì chứ. Anh ta lo lắng tiếp tục móc vào túi quần, lại lôi ra một món đồ chơi chuẩn bị ném đi tiếp, vào thời khắc sắp ra tay liền cảm thấy có chút không bình thường, thịt mũm mĩm mềm mềm lông lồm xồm, là Bát Bát!
Hạ Sinh lập tức dừng tay, giơ Bát Bát lên trước mặt, nói với hai chiếc ghế kia: “Đừng cho rằng bọn mày lợi hại nhé, đây là Bát Bát, tướng quân chuột vô địch sấm sét, có thể đánh gục hết chúng mày”. Lần này anh ta không còn lắp bắp nữa, nhưng Bát Bát có tác dụng không, trong lòng anh ta chẳng chắc chắn chút nào, một thứ đồ chơi nhỏ thế này, bình thường chỉ thấy nó ham chơi trốn tìm, chưa từng thấy nó có bản lĩnh gì. Nhưng vào lúc này, anh ta cũng chẳng để ý được nhiều như vậy.
Hai chiếc ghế rõ ràng không hề bị cản trở trước lời đe dọa, chúng không chút do dự mà bay lên, hung dữ lao đến đập về phía đầu Hạ Sinh. Hạ Sinh hét lớn một tiếng, Bát Bát cũng không cần nữa, tiện tay vứt nó đi, rồi ôm lấy đầu ngồi xuống, bày ra tư thế chuẩn bị chịu đánh, chuẩn bị cầm cự cho qua lúc này.
Nhưng điều khiến anh ta không nghĩ đến lại xảy ra, Bát Bát thuận theo lực bị ném của anh ta nhảy lên cao, chiếc đuôi nhỏ dài vung một cái, giống như roi quất vào chiếc ghế, chỉ nghe “vút” một tiếng, chiếc ghế bị nứt ra, tiếp ngay sau đó “rầm” một cái, rơi xuống đất, vỡ vụn. Sau chiêu này, Bát Bát mượn thế quay người, hất mấy móng vuốt nhỏ về phía trước, đánh cho chiếc ghế còn lại bay đến bức tường đối diện, một tiếng vang cực lớn, sau đó cũng bị vỡ vụn.
Hạ Sinh vừa ôm đầu vừa liếc mắt nhìn trộm, thấy Bát Bát thần dũng như vậy, anh ta kinh ngạc cười lớn, chỉ vào Bát Bát, nói với Hạ Bồi: “Đã nhìn thấy chưa, nhìn thấy chưa, Bát Bát tướng quân chuột vô địch sấm sét, đó là huynh đệ của anh, không cần bàn cãi nữa”. Anh ta lại có tinh thần, duỗi tay ra đặt Bát Bát lên trên lòng bàn tay, đưa lên miệng hôn loạn lên: “Thật tốt quá, Bát Bát, tao cứ dựa vào mày”. Bát Bát giãy giụa trong lòng bàn tay anh ta, chiếc móng nhỏ cào vào miệng anh ta, rõ ràng rất không thích nụ hôn của anh ta.
Đợi anh ta ngậm miệng rồi