Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

khác tôn kính cháu, sùng bái cháu, yêu thích cháu, nhưng cháu lại làm ra chuyện không có tình người như thế, làm tổn hại đến bạn bè và đồng đội của cháu, cháu còn muốn người khác đánh giá về cháu như thế nào?”
“Không phải, tôi chẳng hề làm chuyện xấu gì cả. Là Tần Nam làm, là ông làm, cho nên ông mới muốn giết tôi diệt khẩu”, Hạ Bồi lớn tiếng gào thét.
“Chứng cứ đâu?”, Phùng Quang Hoa rất bình tĩnh: “Chuyện Tần Nam bán đứng hiệp hội, trên tay ta có bằng chứng, cháu là trợ thủ của Tần Nam, ta cũng có chứng cứ. Cháu thì sao, ngoại trừ biết nói ta muốn giết người diệt khẩu ra, cháu còn có thể lấy ra thứ gì có sức thuyết phục chứ?”. Phùng Quang Hoa quay đầu nhìn Hạ Sinh một cái, rồi quay sang Hạ Bồi: “Ta sẽ không giết cháu, nhưng người nhân viên vệ sinh này bị cháu lợi dụng, trong lòng rất không thoải mái. Cậu ta sẽ làm ra chuyện gì, ta lại không thể bảo đảm được”.
Hạ Sinh lúc này chân tay cứng đờ, giống như hoàn toàn không chịu sự khống chế của mình, liền ném Bát Bát sang một bên, sau đó lao về phía Hạ Bồi. Hạ Bồi không kịp phòng bị, thoắt cái bị đánh ngã. Thấy Hạ Sinh vung đấm đến đánh mình, cậu ta vô thức nâng cánh tay lên đỡ, một chân đạp Hạ Sinh lên tường.
Hạ Sinh đau đến mức gần như nói không nói ra lời, khàn giọng: “Không phải tôi muốn đánh cậu, sao cậu xuống tay ác như vậy?”. Tuy miệng anh ta nói ra lời này, nhưng cơ thể lại không chịu sự khống chế của suy nghĩ, tiếp tục tấn công về phía Hạ Bồi. Bát Bát nghiêng đầu lúng túng nhìn hai người đánh nhau, nếu muốn giúp, nó phải giúp bên nào đây?
Sau một hồi vật lộn, cuối cùng Hạ Sinh nói ra được một câu: “Bát Bát, mày mau đến đánh tên khốn nạn kia”.
Phùng Quang Hoa ở bên cạnh lạnh lùng nói: “Chuột linh lẽ nào không có chứng cứ, nghe theo lời của một tên dọn dẹp vệ sinh mà mù quáng tấn công một đối tác quan trọng của Nghiêm Lạc? Ta dù sao vẫn đứng yên ở chỗ này, chẳng hề có hành động gì”.
Bát Bát lo lắng nhảy lên, thân người nhỏ bé mũm mĩm vẩy mấy cái, nó không hiểu rõ tình hình, thực sự không dám nghe bừa theo lời sai khiến của Hạ Sinh, nhưng nó cảm thấy Hạ Sinh mới là bên tốt, song đúng là kẻ xấu kia không hề động thủ mà, nó không thể xác định được ông ta đang dùng siêu năng lực gì, hơn nữa nó biết người này thực sự là đối tác quan trọng của Boss, nó đã gặp quá nhiều lần rồi. Nếu như ở đâu có yêu ma quỷ quái, nó còn có thể không nói nhiều lời cứ đánh trước rồi tính, nhưng bây giờ tình hình thế này, nó lại không biết phải làm thế nào mới được.
Hạ Bồi sau khi bị đánh hai đấm, cuối cùng đành nhẫn tâm, lại đá Hạ Sinh ra, sau đó hét lên với Bát Bát: “Bát Bát, mày có thể đi gọi người đến chứ? Mau đi tìm người đến, đi gọi người đến mau lên”.
“Đừng vậy mà, nó đi rồi, thì sẽ không có nhân chứng tận mắt chứng kiến nữa, chúng ta cuối cùng chết thế nào nó cũng không biết được.”
“Ngu ngốc, nó có thể chứng minh chúng ta chết thế nào thì có tác dụng gì, nó chỉ biết nhìn thấy chúng ta giết chết đối phương, chẳng hề có chứng cứ gì.”
Phùng Quang Hoa lạnh lùng nói: “Không sai, chuyện gì cũng phải có chứng cứ mới được”.
“Vậy không biết nhân chứng tận mắt chứng kiến như tôi đây có hữu dụng hơn Bát Bát không?” Một giọng nói lười nhác phía sau một tầng tủ truyền đến, đèn trong phòng đột nhiên bật sáng.
Mắt Bát Bát sáng lên, “roạt roạt” nhanh chóng chuồn về phía đó, một người thanh niên cao lớn từ phía sau tủ đi ra, trong tay bế Bát Bát: “Mày nhìn mày xem, tao đã nói là mày ngốc như Con Rùa Nhỏ mà, chuyện này có gì đáng do dự chứ? Mày không phân rõ được tình hình, không nhận ra rốt cuộc có chuyện gì, thì không biết đánh cho cả ba cùng ngã ra đấy, rồi sau đó đi gọi người sao? Ai da, mà với thân hình bé xíu thế này, cũng chẳng biết có thể đánh được thắng không nữa? Lần sau tìm mấy hàng ma sư luyện tập cùng mày”.
Không ngờ, vừa quay về là vội vã đi hẹn hò với người con gái trong lòng mình, sao giờ Nghiêm Cẩn lại có mặt ở đây được? Sắc mặt Phùng Quang Hoa sầm lại, Hạ Sinh chỉ cảm thấy lực khống chế trên cơ thể bỗng chốc tiêu tan, lại có thể tự do hành động, liền đột ngột lao đến dưới chân Nghiêm Cẩn: “Tiểu Ma Vương à, cứu mạng với”. Hạ Bồi cũng cảm thấy như vừa được trở về từ quỷ môn quan, còn chưa kịp mở miệng, Phùng Quang Hoa đã nói: “Tiểu Ma Vương, cháu đến thật đúng lúc. Chú thấy hai người này lén lút lẻn vào phòng vật chứng muốn trộm đồ”.
“Ông nói bừa, chúng tôi...” Hạ Sinh đang muốn lớn tiếng phản bác, nhưng đột nhiên nghĩ, bọn họ thực sự là đến trộm đồ, thế là lập tức đổi lời: “Chúng tôi đầy thiện ý đến giúp đỡ lấy vật chứng”.
“Giúp đỡ ai? Hạ Bồi sao?” Câu nói Phùng Quang Hoa chặn đứng lời Hạ Sinh, khiến anh ta im bặt.
Bát Bát “chít chít” nhảy nhót trên lòng bàn tay Nghiêm Cẩn, nhiệt tình đưa ra ý kiến. Hạ Sinh vội hỏi: “Chú chuột béo đang nói giúp chúng tôi phải không?”.
Nghiêm Cẩn xoa đầu Bát Bát, cười nói: “Nó nói đang ngủ say, bị anh nhét vào túi đưa đến đây. Sau đó bọn anh muốn mở chiếc tủ bảo hiểm kia ra, nhưng không thành công, bởi vì có chiếc ghế tấn công bọn anh, nó đánh chiếc ghế đó đi, các anh vẫn muốn đi mở tủ bả